Vị tướng gần gũi với chiến sĩ
Trong quân đội, cấp bậc có thể tạo nên sự khác biệt về trách nhiệm, nhưng với Lê Đức Anh, khoảng cách giữa người chỉ huy và chiến sĩ chưa bao giờ là điều ông mong muốn.
Dù đảm nhận nhiều chức vụ cao, ông vẫn giữ thói quen đi xuống đơn vị, trò chuyện trực tiếp với bộ đội. Nhiều chiến sĩ trẻ lần đầu gặp ông đều bất ngờ, bởi vị tướng ấy không hề xa cách.
Trong một chuyến công tác đến đơn vị biên giới, trời mưa rất lớn, đường đất lầy lội. Mọi người đề nghị nghỉ lại để hôm sau đi tiếp, nhưng ông kiên quyết lên đường. Ông nói nếu chiến sĩ ngoài kia vẫn đang làm nhiệm vụ, thì người chỉ huy không có lý do gì để chậm trễ.
Khi đến nơi, thay vì vào phòng nghỉ, ông đi thẳng ra bếp ăn. Ông hỏi chiến sĩ ăn uống có đủ không, chăn màn có ấm không, thư từ gia đình có nhận được đầy đủ không.
Một chiến sĩ trẻ kể rằng anh chưa từng nghĩ một vị tướng lại nhớ từng chi tiết nhỏ như vậy. Khi biết chiến sĩ ấy có mẹ đang bệnh ở quê, ông còn dặn đơn vị tạo điều kiện để anh liên lạc về nhà.
Chính những hành động giản dị ấy đã khiến ông được yêu mến sâu sắc. Với ông, sức mạnh quân đội không chỉ đến từ vũ khí hay chiến thuật, mà còn từ tình cảm, sự gắn bó giữa những con người cùng chung lý tưởng.
Nhiều năm sau, khi đã rời quân ngũ, nhiều cựu chiến binh vẫn nhắc về ông như nhắc về một người chỉ huy lớn, nhưng cũng rất gần gũi.
Đó là phẩm chất làm nên dấu ấn riêng của Lê Đức Anh—một vị tướng không chỉ giỏi cầm quân, mà còn hiểu và yêu thương người lính.


