VỊ TƯỚNG VÀ NHỮNG QUYẾT ĐỊNH TRONG THỜI KHẮC SINH TỬ
Trên chiến trường, đôi khi một quyết định được đưa ra trong vài phút nhưng hậu quả của nó có thể kéo dài hàng tháng, thậm chí nhiều năm. Người chỉ huy vì thế phải mang trên vai trách nhiệm rất lớn. Trong sự nghiệp của Đại tướng Lê Đức Anh, những quyết định như vậy xuất hiện ở nhiều giai đoạn khác nhau.
Một ví dụ tiêu biểu là thời điểm quân Mỹ mở cuộc hành quân Gian-xơn Xi-ti năm 1967. Mục tiêu của đối phương là đánh vào khu vực căn cứ quan trọng của cách mạng ở Tây Ninh. Trước sức mạnh của một cuộc hành quân lớn, bài toán đặt ra là làm thế nào vừa bảo vệ cơ quan đầu não, vừa giữ được lực lượng và gây tổn thất cho đối phương.
Lê Đức Anh đã đề xuất di chuyển những người và tổ chức cần thiết đến nơi an toàn, đồng thời tổ chức lực lượng còn lại thành các khu vực chiến đấu tại chỗ. Cách làm này giúp chuyển một địa bàn tưởng như bất lợi thành một thế trận có khả năng chống trả.
Quyết định đó cho thấy một đặc điểm quan trọng trong tư duy chỉ huy của ông: không để đối phương quyết định hoàn toàn cách thức diễn ra trận đánh.
Đến năm 1975, trong Chiến dịch Hồ Chí Minh, trách nhiệm của ông lại được đặt trong một hoàn cảnh khác. Khi đó, toàn bộ chiến dịch tiến công Sài Gòn được tổ chức với nhiều cánh quân. Lê Đức Anh phụ trách cánh quân Tây - Tây Nam. Nhiệm vụ đòi hỏi sự phối hợp giữa các đơn vị và khả năng xử lý những tình huống phát sinh trong quá trình tiến công.
Sau chiến tranh, những quyết định khó khăn tiếp tục xuất hiện. Khi tình hình biên giới Tây Nam trở nên căng thẳng, ông phải tham gia tổ chức lực lượng vừa bảo vệ biên giới, vừa chuẩn bị cho những diễn biến lâu dài.
Khi làm nhiệm vụ tại Campuchia, ông cũng đứng trước những vấn đề không thể giải quyết chỉ bằng quân sự. Sau khi chế độ diệt chủng bị lật đổ, hàng loạt vấn đề về đời sống, sản xuất và tổ chức xã hội cần được giải quyết. Vì vậy, ông đề xuất tập trung vào cứu đói, cứu chữa người dân, khôi phục sản xuất và xây dựng lực lượng của bạn.
Những quyết định ấy cho thấy một vị tướng trận mạc không chỉ biết đánh trận. Người chỉ huy còn phải biết nhìn xa hơn trận đánh.
Đại tướng Lê Đức Anh từng ở nhiều vị trí mà mỗi quyết định đều có ý nghĩa lớn. Ông được đánh giá là người dám quyết định và dám chịu trách nhiệm về những quyết định của mình.
Đó là phẩm chất quan trọng của người chỉ huy. Trong thời chiến, sự do dự có thể khiến cơ hội trôi qua. Nhưng quyết đoán không có nghĩa là hành động vội vàng. Quyết đoán phải đi cùng hiểu biết, kinh nghiệm và trách nhiệm.
Có lẽ chính sự kết hợp ấy đã giúp Lê Đức Anh trở thành một trong những vị tướng có dấu ấn sâu đậm trên nhiều chiến trường của Việt Nam.



