Anh hùng Lực lượng vũ trang

VỊ XUYÊN – TẬP 2: 685 – LÒ VÔI THẾ KỶ

Cao điểm 685 là một trong những vị trí chiến đấu ác liệt của Mặt trận Vị Xuyên. Tại chốt E4, những người lính Sư đoàn 356 vừa chiến đấu, vừa cứu chữa thương binh ngay giữa trận địa. Trong những giờ phút khốc liệt nhất, người y tá Lê Trần Mãn không chỉ làm nhiệm vụ quân y mà còn trực tiếp cầm súng chiến đấu cùng đồng đội.

Tuyên Quang11/08/2026Xã Phú Đình (Xã Phú Đình)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
VỊ XUYÊN – TẬP 2: 685 – LÒ VÔI THẾ KỶ

Cao điểm 685.

Người lính Vị Xuyên gọi nơi ấy bằng một cái tên khác:

“Lò vôi thế kỷ.”

Bởi sau mỗi trận pháo, đá núi bị nghiền nát, đất đá trắng xóa cả sườn đồi.

Nhưng với những người đang giữ chốt E4, 685 không phải là một cái tên trên bản đồ.

Đó là nơi họ đang sống.

Và cũng có thể là nơi họ sẽ nằm lại.

Tháng 1 năm 1985.

Trời Vị Xuyên lạnh buốt.

Trong công sự chật hẹp, Lê Trần Mãn kiểm tra túi quân y lần cuối.

Băng.

Thuốc.

Kim tiêm.

Những thứ tưởng như rất nhỏ bé giữa một trận địa mà pháo binh có thể biến cả quả núi thành biển lửa.

Một chiến sĩ bị thương được đưa vào.

Mãn cúi xuống.

“Đau ở đâu?”

Người lính chỉ vào chân.

Mãn nhanh chóng băng bó.

“Cố chịu. Còn phải chiến đấu.”

Một tiếng nổ bất ngờ vang lên.

ẦM!

Đất đá từ nóc công sự đổ xuống.

Người lính vừa được băng bó giật mình.

Mãn lập tức quay người che cho anh.

Rồi một tiếng nổ khác.

Gần hơn.

Rất gần.

Không còn thời gian để cứu thương theo cách thông thường.

“Tất cả vào vị trí!”

Tiếng gọi vang lên.

Mãn đặt túi quân y xuống.

Anh cầm súng.

Người y tá bước ra khỏi công sự.

Trước mặt anh là cao điểm 685 chìm trong khói.

Pháo binh liên tục trút xuống.

Những mảng đá bật tung.

Những đường hào bị san phẳng rồi lại được những người lính đào lên.

Cứ như vậy.

Đào – giữ – mất – giành lại.

Một cuộc chiến giằng co trên từng mỏm đá.

Mãn vừa chiến đấu vừa quan sát những người xung quanh.

Người nào bị thương?

Ai còn đạn?

Ai đang ở vị trí nào?

Đó là bản năng của một người lính quân y.

Nhưng lúc này, anh hiểu rằng muốn cứu đồng đội, trước hết phải giữ được chốt.

Một chiến sĩ hét lên:

“Mãn! Bên trái!”

Anh quay phắt lại.

Tiếng súng vang lên.

Khói phủ kín trận địa.

Không còn nhìn rõ ai với ai.

Chỉ còn những bóng người di chuyển giữa đất đá.

Một đồng đội ngã xuống.

Mãn lao tới.

Anh cúi xuống kiểm tra.

“Còn tỉnh không?”

Người lính mở mắt.

“Tôi… còn chiến đấu được.”

Mãn siết chặt băng.

“Nằm xuống. Đừng cử động.”

Nhưng ngay lúc đó, một loạt đạn lại quét qua trận địa.

Mãn buộc phải quay lại vị trí chiến đấu.

Trận đánh tiếp tục.

Không có khoảng nghỉ.

Không có một nơi nào thực sự an toàn.

Cao điểm 685 rung lên dưới những đợt pháo.

Những người lính của Sư đoàn 356 bám lấy công sự.

Họ chiến đấu trong điều kiện vô cùng khốc liệt.

Có những lúc, khoảng cách giữa sự sống và cái chết chỉ là một vách đất mỏng.

Mãn vẫn ở đó.

Khi có người bị thương, anh cứu.

Khi chốt bị uy hiếp, anh cầm súng.

Khi đồng đội cần người bên cạnh, anh ở lại.

“Còn người là còn chốt!”

Đó là tinh thần của những người lính giữ 685.

Rồi trận chiến bước vào những giờ phút dữ dội nhất.

Mãn cùng đồng đội tiếp tục chống trả.

Những người lính lần lượt ngã xuống.

Nhưng vị trí vẫn được giữ.

Cho đến khi…

một tiếng nổ xé toạc trận địa.

Khói bụi phủ kín tất cả.

Những người còn sống tìm kiếm đồng đội trong bóng tối.

“Mãn đâu?”

Không ai trả lời.

Họ gọi thêm lần nữa.

“Mãn!”

Chỉ có tiếng pháo vọng lại từ phía núi.

Người y tá năm nào đã không trở về.

Lê Trần Mãn hy sinh khi đang chiến đấu tại chốt E4, cao điểm 685.

Người lính quân y đã làm điều mà những người lính Vị Xuyên vẫn thường làm:

chiến đấu cho đến khi không thể chiến đấu được nữa.

Sau này, đồng đội kể lại câu chuyện về anh.

Một người y tá.

Một người lính.

Một người đồng đội.

Và một người đã nằm lại trên cao điểm 685.

Năm 1985, Lê Trần Mãn được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Nhưng trên Vị Xuyên, giữa những tảng đá vẫn còn dấu vết của chiến tranh, có lẽ danh hiệu lớn nhất dành cho anh vẫn là hai tiếng mà những người lính dành cho nhau:

“Đồng đội.”

Bởi có những người đã chết từ rất lâu…

nhưng mỗi khi đồng đội trở lại Vị Xuyên,

tên họ vẫn được gọi lên giữa núi rừng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn