Bài viết

VỊ XUYÊN – TẬP 3: ĐỒI CÂY XANH

14 giờ 30 phút ngày 12/7/1984, sau nhiều giờ chiến đấu ác liệt, Trung đội 1 nhận lệnh tiến lên Đồi Cây Xanh, còn gọi là mỏm Yên Ngựa, phía tây bắc cao điểm 772. Nhiệm vụ của họ là chiếm giữ một vị trí quan trọng, ngăn quân đối phương tiếp viện hoặc rút lui qua khu vực này. Những người lính phải bí mật áp sát, chiến đấu trong địa hình hiểm trở và hứng chịu hỏa lực dữ dội.

Hải Phòng11/08/2026Xã Phú Đình (Xã Phú Đình)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
VỊ XUYÊN – TẬP 3: ĐỒI CÂY XANH

14 giờ 30 phút.

Cao điểm 772 vẫn chìm trong khói.

Từ sáng đến giờ, tiếng pháo gần như không dứt.

Những người lính Trung đoàn 876 đã chiến đấu nhiều giờ dưới sức ép khủng khiếp.

Đất đá bị cày xới.

Những đoạn đường vừa đi qua buổi sáng giờ đã không còn nhận ra.

Thái Khắc Ba đang ở cùng đơn vị thì nhận được lệnh.

“Chuẩn bị tiến lên Đồi Cây Xanh.”

Ông nhìn về phía trước.

Đồi Cây Xanh.

Một vị trí nằm phía tây bắc 772.

Không phải mục tiêu lớn nhất của trận đánh.

Nhưng lại là vị trí có ý nghĩa đặc biệt.

Nếu đối phương đưa lực lượng tiếp viện lên 772, họ có thể đi qua khu vực này.

Nếu phải rút lui, họ cũng có thể sử dụng con đường ấy.

Vì vậy, Đồi Cây Xanh phải được giữ.

Thái Khắc Ba quay lại nhìn những người lính.

Không cần nói nhiều.

Ai cũng hiểu nhiệm vụ lần này sẽ rất nguy hiểm.

“Kiểm tra lại vũ khí.”

Những tiếng kim loại khẽ vang lên trong công sự.

Đạn được kiểm tra.

Súng được lên đạn.

Những người lính cúi thấp người.

Chờ lệnh.


“Đi!”

Trung đội bắt đầu di chuyển.

Không chạy.

Họ men theo địa hình.

Từng người nối nhau.

Khoảng cách giữa người trước và người sau được giữ rất chặt.

Bất cứ tiếng động nào cũng có thể khiến cả tổ bị phát hiện.

Phía xa, pháo vẫn nổ.

ẦM!

Đất đá tung lên.

Một người lính ngã xuống.

Những người phía sau lập tức dừng lại.

“Có ai bị thương không?”

Không có tiếng trả lời.

Thái Khắc Ba ra hiệu tiếp tục.

Họ phải đi.


Đồi Cây Xanh hiện ra trước mắt.

Không có vẻ gì của một ngọn đồi bình thường.

Khói.

Đá.

Những vệt đất bị cày nát.

Và phía trên là những vị trí mà đối phương có thể quan sát được cả khu vực.

Người lính bên cạnh khẽ nói:

“Thủ trưởng, có vẻ chúng đang quan sát.”

Thái Khắc Ba cúi xuống.

“Giữ im lặng.”

Trung đội tiếp tục bò lên.

Từng mét.

Từng mét một.

Không ai muốn trở thành mục tiêu đầu tiên.

Nhưng chiến trường không cho họ lựa chọn.

Một tiếng súng vang lên.

Rồi tiếng thứ hai.

“Địch!”

Cả trung đội lập tức ép xuống.

Đạn quét qua phía trên.

Đất đá bắn tung.

Một người lính ôm vai.

Người bên cạnh kéo anh xuống.

“Bị thương rồi!”

Nhưng phía trước vẫn còn đường.

Thái Khắc Ba ra lệnh:

“Tiếp tục tiến!”

Những người lính bật dậy.

Họ lao lên.

Súng nổ liên tiếp.

Khoảng cách giữa hai bên nhanh chóng bị thu hẹp.

Đây không còn là một cuộc hành quân bí mật.

Nó đã trở thành một trận đánh.


Những phút tiếp theo diễn ra trong hỗn loạn.

Khói che kín tầm nhìn.

Tiếng người gọi nhau bị nuốt chửng bởi tiếng nổ.

Một tổ chiến đấu bị chia cắt.

Một người lính quay lại tìm đồng đội.

“Đừng quay lại!”

Tiếng Thái Khắc Ba vang lên.

“Giữ đội hình!”

Họ tiếp tục tiến.

Đồi Cây Xanh càng lúc càng gần.

Rồi những người lính đầu tiên đặt chân lên vị trí.

“Đã lên!”

Một tiếng hét vang lên giữa khói lửa.

Nhưng chưa kịp ổn định đội hình, hỏa lực từ phía đối phương lại dội xuống.

ẦM!

Mặt đất rung chuyển.

Một người lính bị hất văng.

Người khác lao tới kéo anh vào công sự.

Không ai biết trận đánh còn kéo dài bao lâu.

Chỉ biết rằng:

Đồi Cây Xanh phải được giữ.


Đêm xuống.

Những người lính vẫn ở trên đó.

Không ánh điện.

Không tiếng nói lớn.

Chỉ có tiếng pháo vọng từ phía xa.

Một chiến sĩ ngồi sát bên Thái Khắc Ba.

Anh hỏi rất nhỏ:

“Bao giờ mình được nghỉ hả thủ trưởng?”

Thái Khắc Ba nhìn người lính trẻ.

Một thoáng im lặng.

“Khi nào hết trận.”

Người lính cười.

Một nụ cười rất nhẹ.

Rồi anh lại quay về vị trí.

Không ai biết rằng rất nhiều năm sau, những người lính còn sống sẽ vẫn nhớ câu hỏi ấy.

Bao giờ mình được nghỉ?


Ngày 12/7/1984 khép lại.

Trên toàn mặt trận Vị Xuyên, những người lính Sư đoàn 356 đã phải chịu tổn thất vô cùng lớn. Ngày 12/7 sau này được các cựu chiến binh Sư đoàn 356 gọi là ngày giỗ trận, để tưởng nhớ những đồng đội đã hy sinh.

Đồi Cây Xanh chỉ là một vị trí nhỏ trên bản đồ.

Nhưng đối với những người từng chiến đấu ở đó,

mỗi mét đất đều có tên một người.

Có những người trở về.

Có những người ở lại.

Và có những người sau này trở lại Vị Xuyên, đứng trước ngọn núi năm xưa, lặng lẽ tìm trong ký ức khuôn mặt của những người bạn đã không còn.

Vị Xuyên không chỉ có những ngọn núi.

Vị Xuyên có những con người.

Và câu chuyện của họ vẫn chưa kết thúc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
VỊ XUYÊN – TẬP 3: ĐỒI CÂY XANH | Câu chuyện thời hoa lửa