Anh hùng Lực lượng vũ trang

VỊ XUYÊN – TẬP 4: CÕNG ĐỒNG ĐỘI QUA LÀN ĐẠN

Ngày 12/7/1984, chiến trường Vị Xuyên rung chuyển dưới những đợt pháo dữ dội. Giữa trận địa đầy khói lửa, chiến sĩ Vũ Xuân Đức phát hiện đồng đội Nguyễn Văn Thành bị thương nặng. Không thể bỏ lại bạn, Đức quyết định cõng Thành vượt qua khu vực đang hứng hỏa lực để đưa về nơi cứu thương. Một hành trình tưởng chỉ vài trăm mét nhưng có thể phải trả giá bằng cả mạng sống.

Tuyên Quang11/08/2026Xã Phú Đình (Xã Phú Đình)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
VỊ XUYÊN – TẬP 4: CÕNG ĐỒNG ĐỘI QUA LÀN ĐẠN

12/7/1984.

Vị Xuyên.

Tiếng pháo đã kéo dài hàng giờ.

Mặt đất không còn đứng yên.

Mỗi lần pháo rơi, cả sườn núi lại rung lên.

Đất đá phủ kín những người lính đang bám chốt.

Khói đặc đến mức đứng cách nhau vài mét cũng khó nhìn rõ mặt.

Vũ Xuân Đức ép sát người xuống một mỏm đá.

Anh kiểm tra khẩu súng.

Rồi nhìn sang bên cạnh.

Nguyễn Văn Thành vẫn còn ở đó.

Nhưng chỉ vài giây sau…

ẦM!

Một quả pháo nổ ngay phía trước.

Đất đá bắn tung.

Đức bị hất xuống.

Anh ngẩng đầu lên.

“Thành!”

Không có tiếng trả lời.

Đức bò về phía đồng đội.

Qua lớp khói bụi, anh nhìn thấy Thành nằm dưới một mỏm đá.

“Thành! Có nghe tôi không?”

Thành mở mắt.

Gương mặt tái đi.

Một tay và một chân của anh bị thương.

Đức nhìn quanh.

Không có đường an toàn.

Phía trước là khoảng trống.

Phía trên là hỏa lực.

Phía sau là những người lính vẫn đang chiến đấu.

Đưa Thành đi lúc này đồng nghĩa với việc cả hai có thể trở thành mục tiêu.

Nhưng bỏ lại đồng đội…

Đức không thể làm vậy.

Anh cúi xuống.

“Tôi đưa cậu về.”

Thành lắc đầu.

“Không… để tôi lại.”

Đức quát:

“Im! Bám vào tôi!”

Anh luồn tay xuống dưới người Thành.

Kéo đồng đội đứng lên.

Rồi cõng anh trên lưng.


ẦM!

Một tiếng nổ vang lên.

Đức khuỵu xuống.

Thành rơi khỏi lưng.

“Đức!”

“Không sao!”

Đức đứng dậy.

Cõng Thành tiếp.

Chỉ vài bước.

Rồi lại phải nằm xuống.

Pháo tiếp tục dội tới.

Những mảnh đất đá bay ngang đầu.

Đức không thể chạy.

Anh chỉ có thể cúi thấp người và bước từng bước.

Một bước.

Hai bước.

Ba bước.


Thành bắt đầu yếu dần.

“Đức…”

“Gì?”

“Nếu không đưa được tôi…”

Đức cắt ngang:

“Đừng nói.”

Thành im lặng.

Đức tiếp tục bước.

Anh biết mình không thể dừng lại.

Không phải vì mệnh lệnh.

Không phải vì thành tích.

Mà vì người đang nằm trên lưng anh là đồng đội.


Một tiếng nổ nữa.

Đức ngã xuống.

Thành bị hất khỏi lưng.

Trong vài giây, cả hai nằm bất động.

Khói phủ kín.

Đức mở mắt.

Anh quay lại.

“Thành!”

“Tôi đây…”

Đức thở phào.

Anh lại cõng Thành lên.

“Đi tiếp.”


Cuối cùng, họ cũng tới được khu vực cứu thương.

Những người lính khác lao ra đỡ Thành.

Đức đặt đồng đội xuống.

Hai tay anh vẫn còn run.

Người quân y lập tức kiểm tra vết thương.

Đức đứng bên cạnh.

Thành nhìn anh.

“Cảm ơn…”

Đức chỉ đáp:

“Còn sống là được.”

Rồi anh quay người.

Thành gọi lại:

“Đức!”

Đức dừng bước.

“Cậu đi đâu?”

Đức nhìn về phía trận địa.

“Tôi quay lại.”


Và anh thực sự quay lại.

Không nghỉ.

Không chờ.

Không có một phút để nghĩ về những gì vừa xảy ra.

Bởi phía trước vẫn còn đồng đội.

Trận đánh vẫn tiếp tục.

Vũ Xuân Đức trở lại vị trí chiến đấu của mình.

Khói lửa vẫn phủ kín Vị Xuyên.

Những người lính vẫn bám từng mỏm đá.

Có người hỏi:

“Thành thế nào?”

Đức trả lời:

“Đưa được về rồi.”

Chỉ một câu ngắn.

Nhưng giữa chiến trường, đó có thể là câu nói khiến một người lính nhẹ lòng nhất.


Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, những người lính năm xưa vẫn nhớ ngày 12/7/1984.

Họ nhớ những người đã nằm lại.

Nhớ những người trở về.

Và nhớ những khoảnh khắc mà một con người phải lựa chọn giữa sự sống của chính mình và sự sống của đồng đội.

Vũ Xuân Đức đã lựa chọn.

Anh quay lại giữa làn đạn.

Bởi trên chiến trường Vị Xuyên, có một thứ còn mạnh hơn cả nỗi sợ:

Tình đồng đội.

Có thể nhiều năm sau người ta không còn nhớ chính xác trận đánh diễn ra ở đâu.

Nhưng những người lính vẫn nhớ:

Ngày ấy, có một người đã cõng bạn mình đi qua lửa đạn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
VỊ XUYÊN – TẬP 4: CÕNG ĐỒNG ĐỘI QUA LÀN ĐẠN | Câu chuyện thời hoa lửa