Bài viết

Viên đạn của hy sinh (1)

Trong làn khói mù đặc quánh của buổi sáng, căn cứ pháo binh nằm nép mình giữa những triền núi xanh thẫm của miền Bắc. Tiếng còi báo động rền lên từ xa, xen lẫn tiếng gió rít qua các hốc đá. Cô bé Hồng, vừa tròn mười bốn tuổi, cúi người chạy trên con đường đất đỏ dẫn lên kho đạn. Mồ hôi ướt đẫm lưng áo, chân cô bé lấm lem bùn đất, nhưng đôi mắt vẫn sáng rực quyết tâm

Hưng Yên03/12/2025Nguyễn Thị Ngoan (Trường TH và THCS Tây Đô)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Viên đạn của hy sinh

Trong làn khói mù đặc quánh của buổi sáng, căn cứ pháo binh nằm nép mình giữa những triền núi xanh thẫm của miền Bắc. Tiếng còi báo động rền lên từ xa, xen lẫn tiếng gió rít qua các hốc đá. Cô bé Hồng, vừa tròn mười bốn tuổi, cúi người chạy trên con đường đất đỏ dẫn lên kho đạn. Mồ hôi ướt đẫm lưng áo, chân cô bé lấm lem bùn đất, nhưng đôi mắt vẫn sáng rực quyết tâm.

Hồng không phải là một chiến sĩ bình thường. Cha mẹ cô đã hy sinh trong một trận bom phá hoại, và từ đó, Hồng sống trong căn cứ, giúp đỡ những người lính pháo binh. Công việc của cô là chuyển đạn từ kho vào trận địa, một nhiệm vụ tưởng chừng nhỏ bé nhưng thực chất đầy nguy hiểm. Mỗi viên đạn nặng gần hai mươi ký, và chỉ một sơ suất thôi là có thể xảy ra thảm họa.

Trên đường đi, Hồng nhớ lại lần đầu tiên được giao nhiệm vụ. Cô run rẩy khi thấy viên pháo 105 ly đặt trên ụ đất, nòng hướng ra phía xa, nơi máy bay giặc thường xuất hiện. Những người lính đã dặn cô: “Hồng à, đừng bao giờ để tay run. Đạn là mạng sống của anh em.” Lời dặn ấy vang vọng trong tâm trí cô, trở thành một nỗi sợ nhưng cũng là nguồn động lực.

Mỗi bước chạy của Hồng như một nhịp tim của căn cứ. Trên bầu trời, vài tia nắng xuyên qua mây đen, chiếu xuống những ụ đất, tạo nên những khoảng sáng hiếm hoi trong sương khói. Cô bé đặt viên đạn xuống ụ, hít một hơi thật sâu, rồi chạy về phía kho tiếp theo. Tiếng súng lục và bom nổ rền rĩ đâu đó phía sau núi nhắc nhở cô: mỗi giây đều quý giá.

Trong kho đạn, Hồng gặp các anh chị lính. Có người đang lau nòng pháo, có người đang ghi chép số lượng đạn. Mọi người đều bận rộn, nhưng ánh mắt họ dừng lại một giây khi nhìn Hồng. Họ biết cô bé không chỉ là người chuyển đạn, mà còn là một phần của nhịp sống nơi đây. Nhờ có Hồng, những viên đạn được đưa đến đúng trận địa, đúng lúc, giúp pháo binh bảo vệ vùng trời và làng mạc xung quanh.

Một lần, khi Hồng đang chuyển đạn, một chiếc trực thăng trinh sát của Mỹ xuất hiện trên bầu trời. Tiếng gió và tiếng máy bay làm rung chuyển cả căn cứ. Một viên đạn rơi xuống đất gần cô, bụi tung lên mù mịt. Hồng đứng bật dậy, hít một hơi thật sâu, và tiếp tục công việc. Cảm giác sợ hãi không biến mất, nhưng cô học được cách kiềm chế nó, biến sợ thành quyết tâm.

Vào những đêm trăng, khi pháo tạm ngừng nổ, Hồng thường ngồi bên ụ đất, lau vết bùn và máu khô trên tay. Cô nhớ lại những ngày đầu tiên trong căn cứ, khi mọi thứ đều mới mẻ và đáng sợ. Bây giờ, cô đã quen với mùi thuốc nổ, quen với tiếng còi báo động, quen với nỗi lo lắng âm ỉ trong từng bước chân. Cô biết rằng, từng viên đạn đặt đúng chỗ là từng mạng sống được bảo vệ.

Hồng không chỉ chuyển đạn, mà còn quan sát trận địa, học cách nhận biết khi nào pháo cần tiếp viện, khi nào cần bảo trì. Các anh lính già trong căn cứ thường nhắc cô: “Một ngày nào đó, con sẽ là pháo thủ thứ thật sự.” Hồng mỉm cười, biết rằng ngày ấy có thể còn xa, nhưng mỗi bước chạy, mỗi viên đạn đặt xuống, đều là bài học quý giá.

Một buổi chiều, khi mây đen kéo về, giặc mở một đợt oanh tạc vào vùng núi. Tiếng bom nổ vang rền, đất đá rung lên dưới chân. Hồng và các chiến sĩ pháo binh lao vào công việc, đưa đạn lên ụ, chỉnh nòng pháo. Trong khoảnh khắc ấy, thời gian như ngừng lại: mọi nỗi sợ, mọi mệt mỏi, chỉ còn lại quyết tâm bảo vệ căn cứ, bảo vệ làng xóm phía dưới.

Hồng cảm nhận được mùi thuốc nổ, mùi đất ẩm, mùi mồ hôi của những người xung quanh. Tất cả hòa quyện thành một nhịp sống riêng biệt của chiến tranh. Cô nhận ra rằng mình không đơn độc. Mỗi viên đạn đưa đến trận địa là một lời nhắc nhở: họ là một tập thể, một dòng chảy không ngừng nghỉ giữa bom đạn và hy sinh.

Những ngày trôi qua, Hồng trưởng thành dần. Cô không còn là cô bé sợ hãi ngày đầu, mà là một mắt xích quan trọng của căn cứ. Đôi khi, cô nhìn những viên đạn nằm trên ụ, tưởng tượng chúng như những người bạn chiến đấu cùng mình, kiên cường, bất khuất. Mỗi bước chạy giữa kho đạn và trận địa là một bước trưởng thành, là một lời nhắc nhở về giá trị của sự sống và lòng dũng cảm.

Đến một buổi sáng, khi bình minh vừa hé rạng, căn cứ vang lên tiếng còi báo động. Hồng chạy như một cơn gió, đưa những viên đạn cuối cùng vào ụ. Lần này, giặc mở đợt tấn công mạnh nhất từ trước đến nay. Nhưng nhờ sự chuẩn bị kỹ lưỡng, nhờ những viên đạn được chuyển kịp thời, pháo binh bắn trả chính xác, bảo vệ được căn cứ và vùng dân cư phía dưới.

Hồng đứng lặng nhìn khói bay lên từ trận địa, tim đập nhanh nhưng ánh mắt sáng rực. Cô hiểu rằng, công việc của mình, dù nhỏ bé, nhưng là một phần không thể thiếu của cuộc chiến. Và trong những giây phút hiểm nguy ấy, cô bé chuyển đạn đã trở thành biểu tượng của lòng dũng cảm, sự kiên cường và hy sinh thầm lặng giữa bom đạn.

Khi trận chiến tạm lắng, Hồng ngồi bên ụ đất, lau vết bùn và mồ hôi, lắng nghe tiếng gió rì rào qua các hốc đá. Cô nhớ về cha mẹ, về những người lính đã dạy mình cách sống và chiến đấu. Cô nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, và cảm nhận rằng mỗi viên đạn, mỗi bước chạy, mỗi nhịp tim nơi căn cứ đều hòa làm một với niềm tin: tự do và bình yên sẽ đến, nhờ những người như cô, thầm lặng nhưng kiên cường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn