Bài viết

Viên đạn cuối trong thùng gỗ

từng tham gia bảo vệ trận địa và vận chuyển đạn dược trong những năm chiến tranh. Câu chuyện nói về sự bình tĩnh và tình đồng đội giữa thời hoa lửa.

Gia Lai22/05/2026Nguyễn Văn Quyên (Đoàn xã Chư Sê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972. Trận địa pháo nằm nép mình trong một thung lũng nhỏ giữa rừng. Đêm xuống rất nhanh. Mưa lất phất. Ông Trần Văn Đạt cùng tổ của mình đang kiểm tra lại số đạn sau một ngày dài trực chiến. Thùng gỗ mở ra. Đạn còn lại không nhiều. Một chiến sĩ trẻ tên Tín nhìn vào rồi im lặng. — “Hết nhanh quá…” — Tín nói khẽ. Ông Đạt không trả lời ngay. Chỉ ngồi xuống kiểm tra từng viên một. Một lúc sau, ông nói: — “Còn đủ cho nhiệm vụ.” Tín ngẩng lên: — “Nhưng nếu kéo dài thì sao anh?” Ông Đạt đặt tay lên thùng đạn. — “Thì mình tính tiếp.” Không ai nói thêm. Chỉ có tiếng mưa rơi lên tấm tăng che phía trên. Đêm đó. Cả tổ thay nhau trực. Người này nghỉ thì người kia thức. Không ai để trận địa trống một phút nào. Đến gần sáng. Một tin báo đến: tình hình đã ổn, không cần khai hỏa thêm. Tín thở phào. — “May quá anh.” Ông Đạt chỉ gật đầu. Không nói gì nhiều. Sau này, Tín kể lại: — “Em không nhớ hết những đêm trực pháo đó.” — “Nhưng em nhớ rõ bàn tay anh Đạt đặt lên thùng đạn hôm ấy.” Giữa thời hoa lửa. Có những người không nói nhiều. Nhưng cách họ đứng vững. Làm người khác cũng đứng vững theo.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn