VIÊN ĐẠN LẠC
Câu chuyện kể về một viên đạn lạc trong chiến tranh – không nhắm mục tiêu cụ thể nhưng lại quyết định số phận con người, để lại nỗi ám ảnh theo suốt đời người lính.
Trong chiến tranh, không phải cái chết nào cũng đến từ những loạt đạn trực diện. Có những cái chết rất âm thầm, đến từ một viên đạn lạc – không ai biết nó được bắn ra từ đâu, vì ai.
Hôm ấy, đơn vị tôi vừa rút khỏi trận địa. Tiếng súng đã thưa dần. Chúng tôi nghĩ rằng nguy hiểm đã qua. Một đồng đội đi trước tôi vài bước, vừa quay lại nói một câu gì đó, thì đổ gục xuống.
Không có tiếng nổ lớn. Chỉ một âm thanh khô khốc, ngắn gọn. Viên đạn lạc xuyên qua ngực anh, nhanh đến mức anh không kịp kêu lên tiếng nào.
Chúng tôi đứng sững. Chiến tranh đôi khi là như thế: không báo trước, không chọn lựa. Viên đạn ấy không phân biệt ai dũng cảm hơn ai, ai sợ hãi hơn ai.
Tôi nhớ mãi ánh mắt đồng đội lúc ngã xuống. Không phải ánh mắt của người sợ chết, mà là ánh mắt ngỡ ngàng, như không tin rằng mọi thứ kết thúc nhanh đến vậy.
Sau này, mỗi khi nghe tiếng pháo hoa hay tiếng nổ lớn, tôi lại nghĩ đến viên đạn lạc năm ấy. Nó nhắc tôi rằng, trong chiến tranh, sự sống mong manh đến mức nào.
Viên đạn lạc không mang tên người bắn, không mang chiến công. Nhưng nó mang theo một số phận. Và số phận ấy theo tôi suốt cả đời.



