VIÊN ĐẠN XUYÊN TỪ ĐẦU GỐI LÊN BỤNG
Ký ức về một lần đối mặt với sinh tử của người lính Vi Xuân Tình Trong cuộc đời người lính, có những khoảnh khắc chỉ diễn ra trong vài giây nhưng có thể được nhớ suốt cả cuộc đời. Với ông Vi Xuân Tình, một trong những ký ức như thế là lần ông bị địch bắn trúng khi đang chiến đấu tại chiến trường Mường Mọc, nước Lào. Viên đạn trúng vào đầu gối phải, xuyên lên phía bụng.
VIÊN ĐẠN XUYÊN TỪ ĐẦU GỐI LÊN BỤNG
Ký ức về một lần đối mặt với sinh tử của người lính Vi Xuân Tình
Trong cuộc đời người lính, có những khoảnh khắc chỉ diễn ra trong vài giây nhưng có thể được nhớ suốt cả cuộc đời.
Với ông Vi Xuân Tình, một trong những ký ức như thế là lần ông bị địch bắn trúng khi đang chiến đấu tại chiến trường Mường Mọc, nước Lào.
Viên đạn trúng vào đầu gối phải, xuyên lên phía bụng.
Vết thương rất nặng.
Trong khoảnh khắc ấy, sự sống của người lính chỉ còn phụ thuộc vào sự kịp thời của đồng đội.
May mắn thay, những người đồng chí bên cạnh đã nhanh chóng hỗ trợ, đưa ông đi cứu chữa.
Nhờ sự giúp đỡ kịp thời ấy, ông giữ được mạng sống.
Nhưng vết thương đã trở thành một phần ký ức không thể xóa nhòa.
Ngày nay, khi tuổi đã cao, đầu gối phải của ông vẫn thường đau mỗi khi thời tiết thay đổi.
Có những cơn đau tưởng như rất nhỏ đối với người bình thường, nhưng với người từng mang thương tích chiến trường, đó lại là lời nhắc nhở về một thời đã qua.
Chiến tranh đã kết thúc.
Nhưng cơ thể người lính vẫn có thể “nhớ” chiến tranh.
Nhớ bằng những cơn đau.
Nhớ bằng những vết thương.
Nhớ bằng những ký ức về đồng đội.
Ông Tình nhập ngũ tháng 2 năm 1968 và xuất ngũ tháng 2 năm 1975.
Gần bảy năm trong quân ngũ, ông đã trải qua những ngày tháng mà sự sống luôn đứng trước hiểm nguy.
Một viên đạn năm xưa đã không lấy đi mạng sống của ông.
Nhưng nó để lại trên cơ thể một dấu tích suốt đời.
Hôm nay, ông sống tại bản Na Bón, xã Yên Na.
Mỗi khi trở trời, đầu gối phải lại đau.
Có lẽ trong những cơn đau ấy, ký ức về chiến trường lại trở về.
Nhưng ông không kể về mình bằng sự oán trách.
Ông chỉ bình thản nhìn lại những năm tháng đã qua.
Bởi với ông, những gì đã trải qua là một phần của cuộc đời người lính.
Có những vết thương chiến tranh không còn nhìn thấy bằng mắt, nhưng vẫn hiện diện trong từng cơn đau của người trở về.
Thực hiện: Lương Hiệp



