VIẾT ĐỂ KHÔNG QUÊN
Viết không phải để khơi lại quá khứ đau thương, mà để ký ức không bị lãng quên và sự thật không bị thay thế.
Có những điều, nếu không được viết ra, sẽ dần trôi đi cùng thời gian. Không phải vì chúng không quan trọng, mà vì con người dễ quên khi không còn trực tiếp trải qua.
Tôi không phải nhà văn. Tôi viết chậm, viết ít, và viết rất dè dặt. Nhưng tôi viết vì tôi sợ một ngày nào đó, những ký ức chiến tranh chỉ còn lại những dòng khô khan trong sách giáo khoa, không còn hơi thở của con người.
Viết giúp tôi sắp xếp lại ký ức. Những gì từng rất rối rắm, khi được đặt lên trang giấy, trở nên rõ ràng hơn. Viết cũng giúp tôi đối thoại với chính mình, với những điều chưa từng nói ra.
Quan trọng hơn, viết là cách để trao lại ký ức cho cộng đồng. Không phải ký ức của riêng tôi, mà là ký ức của cả một thế hệ. Khi những câu chuyện được viết ra, chúng không còn thuộc về cá nhân, mà trở thành tài sản chung của xã hội.
Viết để không quên – không quên những người đã ngã xuống, không quên cái giá của hòa bình, và không quên trách nhiệm của người đang sống. Khi ký ức được giữ lại bằng chữ nghĩa, nó có cơ hội sống lâu hơn con người.



