Viết đợt 2
Giữa những năm tháng Trường Sơn bị đánh phá ác liệt nhất, một người TNXP quê Thái Bình đã bám trụ trên tuyến đường chiến lược, giữ cho “mạch máu giao thông” không bao giờ tắc, dù phải đánh đổi bằng tuổi trẻ và sinh mạng.
Người ta thường nói Trường Sơn là xương sống của chiến tranh.
Nhưng với chúng tôi, đường Trường Sơn là mạch máu – tắc ở đâu, chiến trường phía trước yếu đi ở đó.
Tôi được phân công vào tổ “bám đường”. Nhiệm vụ nghe qua rất ngắn gọn: ở lại tuyến, sửa đường ngay khi bom vừa dứt. Nhưng ai từng làm mới hiểu: đó là công việc đặt sinh mạng mình dưới từng tọa độ bom.
Có những ngày, tôi không rời con đường quá vài trăm mét. Ăn ở ngay ven đường. Ngủ trong hầm cá nhân đào vội. Bom đánh sập đâu, chúng tôi có mặt ở đó.
Cao trào đầu tiên là đợt đánh phá kéo dài suốt một tuần. Địch thay đổi quy luật ném bom, đánh cả ban đêm. Chúng tôi gần như không ngủ. Mắt cay xè, tay rộp phồng, nhưng đường không được tắc.
Có lần, tôi vừa cắm xong cọc tiêu thì bom nổ cách đó chưa đầy trăm mét. Đất đá vùi lấp cả người. Khi bò ra được, tôi lại tiếp tục cắm cọc, vì đoàn xe đang chờ.
Cao trào lớn nhất là một buổi chiều giữ đường cho pháo lớn vượt qua. Chỉ cần tắc vài giờ, trận địa phía trước sẽ thiếu hỏa lực. Chúng tôi chia nhau đứng dọc đường, quan sát từng mét.
Một đồng đội của tôi trúng mảnh bom. Anh ngã xuống ngay bên lề đường. Nhưng trước khi được cáng đi, anh vẫn chỉ tay về đoạn đường phía trước, thều thào:
“Đoạn kia… chưa thông…”
Sau chiến tranh, tôi trở về quê, làm cán bộ giao thông xã. Mỗi khi thấy con đường mới mở, tôi lại nhớ những năm tháng giữ mạch đường Trường Sơn – nơi tôi đã hiểu rằng:
👉 có những con đường được giữ bằng cả đời người.



