Bài viết

VIẾT DƯỚI BẦU TRỜI HÒA BÌNH

VIẾT DƯỚI BẦU TRỜI HÒA BÌNH

Quảng Ninh25/06/2026Nguyễn Hoàng Quỳnh, Nguyễn Hoàng Nhi- Chi đoàn 11A2 (Trường THPT Minh Hà)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đề: “Em hiểu thế nào về hòa bình?”

VIẾT DƯỚI BẦU TRỜI HÒA BÌNH

Khi nhớ lại về biển cờ đỏ rực trong ngày 2/9/2025 - kỉ niệm 80 năm ngày Quốc khánh, tôi đã bắt gặp hình ảnh một người cựu chiến binh dường như đã ngoài bảy mươi tuổi.Vào lúc ngắm nhìn đoàn diễu binh bước đi hiên ngang qua từng con phố,ông đã nói: “Sướng không, tự hào không? Nhiều máu xương lắm các cháu ạ…”

Câu nói ấy khiến tôi lặng người. Lần đầu tiên, tôi cảm nhận được hai chữ “hoà bình” không còn là một khái niệm trong sách vở nữa mà nó mang một vẻ đẹp thiêng liêng hơn bao giờ hết.Đằng sau hai chữ ấy không chỉ là chiến thắng, mà còn là những mất mát lớn đến tận cùng.

Để có được bầu trời yên bình hôm nay, dân tộc Việt Nam đã phải đã phải đánh đổi bằng một cái giá quá đắt, quá đau đớn mới có được. Màu xanh của bầu trời độc lập được nhuộm lên từ máu xương của bao lớp anh hùng đã ngã xuống; từ những giấc mơ tuổi trẻ bị xé toạc bởi bom đạn; từ những mái nhà hoá tro tàn; từ tiếng khóc nghẹn của những người mẹ tiễn con ra trận mà không biết ngày trở về. Bởi vậy có lẽ chỉ khi con người thực sự đi qua những năm tháng đen tối và ám ảnh nhất của chiến tranh, ta mới hiểu hết vẻ đẹp và giá trị lớn lao của hai chữ:"Hoà bình"

Thế hệ chúng ta hôm nay may mắn khi sinh ra trong một thế giới không còn tiếng bom đạn:thế giới của hòa bình.Ta chưa từng ngửi qua mùi thuốc súng đặc quánh, chưa từng phải co mình dưới hầm sâu trong nỗi sợ hãi khi tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời, chưa từng tận mắt chứng kiến người thân ngã xuống mà bất lực đến nghẹn lòng. Ta lớn lên trong những tháng ngày bình yên đến mức đôi khi xem nó như một điều hiển nhiên của cuộc sống. Đó là thời đại mà trẻ nhỏ có thể vô tư cười vang đầu ngõ. Là khi những cụ già bình thản ngồi bên hiên nhà đàm đạo chuyện đời. Là khi nhịp sống diễn ra lặng lẽ và yên ả. Nhưng chính sự bình yên giản dị ấy, thế hệ cha ông đã phải đổi bằng những năm tháng sống giữa tiếng súng đạn, tiếng còi báo động xé lòng và những trận mưa bom tưởng chừng có thể nghiền nát cả bầu trời Tổ quốc. Có lẽ vì thế mà hai chữ “hoà bình” trở nên thiêng liêng hơn bất cứ điều gì. Hoà bình hiện hữu trong từng nhịp sống của chúng ta. Chỉ cần một lần bình tâm lại và nhìn ngắm đất nước này ta sẽ nhận ra: hoà bình đẹp biết bao.

Nó đẹp trong màu cờ đỏ sao vàng tung bay đầy kiêu hãnh giữa bầu trời tháng Tám. Nó đẹp trong cánh chim bồ câu dang rộng trên nền trời xanh thẳm. Nó đẹp trong tiếng cười giòn tan của những đứa trẻ dưới nắng sớm. Vẻ đẹp của hoà bình còn nằm trong nhịp sống hối hả trên những nẻo đường, trong những lớp học sáng đèn, trong giấc mơ được nuôi dưỡng của biết bao người trẻ. Hoà bình là khi thanh niên Việt Nam có thể tự tin bước ra thế giới, kiêu hãnh nói rằng mình đến từ một dân tộc từng đi qua chiến tranh mà vẫn không đánh mất lòng nhân hậu và khát vọng sống.

Với tôi, vẻ đẹp lớn nhất của hoà bình không nằm ở những điều quá xa xôi. Nó nằm ở việc hôm nay ta còn được sống, được yêu thương, được theo đuổi ước mơ dưới bầu trời tự do của dân tộc mình.

Và có lẽ, điều đáng sợ nhất không phải là chiến tranh từng tồn tại, mà là con người dần quên đi cái giá của hoà bình. Khi một dân tộc quên mất máu xương của quá khứ, dân tộc ấy cũng dễ quên cách trân trọng hiện tại.Bởi vậy, lòng biết ơn không nên chỉ nằm trong những phút mặc niệm hay những lời hô vang vào ngày lễ lớn. Lòng biết ơn cần được thể hiện bằng cách sống xứng đáng với những người đã ngã xuống: sống tử tế hơn, trách nhiệm hơn, học tập và cống hiến nhiều hơn cho đất nước này. Một thế hệ biết yêu hoà bình không phải là thế hệ yếu mềm, mà là thế hệ hiểu rằng tự do hôm nay được viết nên bằng máu, nên càng phải sống kiêu hãnh và có ích hơn bao giờ hết.

Và khi ấy tôi nghĩ mình thực sự hiểu được một điều rằng:

Hoà bình không chỉ là sự “vắng bóng” của chiến tranh.

Hoà bình còn là máu xương của quá khứ đã nở hoa thành hạnh phúc của hôm nay.

Bởi vậy, bằng mọi giá, chúng ta phải giữ lấy hoà bình - giữ lấy những tiếng cười bình yên và những khát vọng vẫn đang rực cháy mãnh liệt trong trái tim tuổi trẻ Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn