Bài viết

VIỆT NAM ANH HÙNG ĐÀO THỊ VUI - NGƯỜI MẸ GIỮ TRỌN LỜI THỀ GIỮA LÒNG ĐỊCH

Mẹ Việt Nam Anh hùng Đào Thị Vui từ năm 20 tuổi đã tham gia cách mạng, làm liên lạc, nuôi giấu cán bộ và đào hầm bí mật giữa lòng địch. Dù bị bắt, tra tấn, mẹ vẫn kiên quyết không khai báo. Mẹ lần lượt mất chồng và người con trai duy nhất nhưng vẫn tiếp tục cống hiến cho cách mạng. Năm 1994, mẹ được phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng. Câu chuyện thể hiện lòng yêu nước, sự kiên trung và những hy sinh thầm lặng của người phụ nữ Việt Nam trong chiến tranh.

Quảng Trị04/09/2026Đoàn xã Liên Sơn Lắk (Xã Liên Sơn Lắk)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

NHỮNG CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA:

VIỆT NAM ANH HÙNG ĐÀO THỊ VUI - NGƯỜI MẸ GIỮ TRỌN

LỜI THỀ GIỮA LÒNG ĐỊCH

Lịch sử của một dân tộc không chỉ được viết bằng những chiến thắng trên chiến trường, mà còn được viết bằng sự hy sinh thầm lặng của những con người bình dị. Trong những năm tháng đất nước chìm trong chiến tranh, giữa những vùng quê bị bom đạn cày xới, có những người phụ nữ không trực tiếp cầm súng nhưng vẫn trở thành những chiến sĩ kiên cường. Họ dùng mái nhà làm nơi che chở, dùng căn hầm bí mật làm thành trì và dùng sự im lặng của mình để bảo vệ cán bộ, bảo vệ cơ sở cách mạng. Mẹ Việt Nam Anh hùng Đào Thị Vui là một người như thế. Từ năm 20 tuổi, mẹ đã cùng chồng tham gia hoạt động cách mạng, làm liên lạc, che giấu cán bộ và đào những căn hầm bí mật ngay giữa lòng địch. Những năm tháng ấy đã tôi luyện nên một người phụ nữ có ý chí sắt đá, sẵn sàng chịu đòn roi, tra tấn nhưng quyết không khai báo, để rồi sau này chính mẹ lại phải gánh chịu những mất mát lớn lao nhất của một người vợ, người mẹ trong chiến tranh.

Tuổi đôi mươi và con đường đến với cách mạng

Mẹ Đào Thị Vui sinh ngày 5/5/1923, tại làng Đại An Khê, xã Hải Thượng, huyện Hải Lăng, Quảng Trị. Tuổi trẻ của mẹ gắn với một quê hương chịu nhiều đau thương bởi chiến tranh. Khi mới 20 tuổi, thay vì chỉ nghĩ đến cuộc sống gia đình như bao cô gái cùng thời, mẹ đã cùng chồng là ông Lê Hồi tham gia hoạt động cách mạng.

Mẹ làm nhiệm vụ liên lạc, nuôi giấu cán bộ và cùng người dân đào hầm bí mật ngay trong lòng vùng địch kiểm soát. Những căn hầm ấy nhỏ bé nhưng mang ý nghĩa sống còn. Đó có thể là nơi trú ẩn của cán bộ, chiến sĩ đang hoạt động bí mật; cũng có thể là nơi bảo vệ những người đang bị kẻ thù truy lùng.

Mỗi lần che giấu một cán bộ là một lần mẹ đặt tính mạng của mình và gia đình vào hiểm nguy. Chỉ cần một sơ suất nhỏ, một dấu vết bất thường hay một lời nói không đúng lúc, cả cơ sở cách mạng có thể bị phát hiện.

Nhưng mẹ vẫn làm.

Ban ngày, mẹ sống như một người dân bình thường. Ban đêm, mẹ cùng đồng đội đào đất, tạo nên những căn hầm bí mật để nuôi giấu cán bộ. Mẹ tìm cách che mắt quân địch, giữ bí mật về những người đang hoạt động cách mạng và âm thầm cung cấp những gì có thể cho họ.

Công việc ấy không có tiếng súng, không có chiến công được nhìn thấy ngay trước mắt, nhưng lại là một cuộc chiến dai dẳng giữa lòng địch. Mỗi bữa cơm, mỗi căn hầm, mỗi lần đưa cán bộ đi qua đều có thể là một lần đối mặt với cái chết.

Không khuất phục trước đòn roi và tra tấn

Điều làm nên sự kiên trung của Mẹ Đào Thị Vui không chỉ nằm ở những căn hầm bí mật mà mẹ đã đào, mà còn ở cách mẹ bảo vệ bí mật khi bị kẻ thù bắt giữ. Nhiều lần bị địch phát hiện, mẹ bị bắt và tra hỏi. Những trận đòn roi, những hình thức tra tấn khắc nghiệt được sử dụng để buộc mẹ khai ra nơi cán bộ đang ẩn náu. Nhưng trước những cuộc thẩm vấn ấy, mẹ vẫn giữ im lặng. Mẹ hiểu rằng phía sau lời khai của mình không chỉ là một người, mà có thể là cả một cơ sở cách mạng, những cán bộ đang hoạt động và những người dân đã cùng mẹ che chở cho cách mạng. Có những lúc địch đánh đến ngất đi, tỉnh lại rồi tiếp tục tra hỏi. Nhưng mẹ vẫn không hé lộ một lời. Đó là một sự lựa chọn đầy đau đớn.Một người phụ nữ bình thường phải chịu đựng những trận đòn mà bất cứ ai cũng có thể gục ngã. Nhưng tình yêu nước và lòng trung thành với cách mạng đã giúp mẹ vượt qua nỗi sợ hãi của bản thân.Mẹ không có một khẩu súng trong tay. Vũ khí của mẹ là sự kiên gan. Mẹ không đứng giữa chiến trường với tư cách một người lính. Nhưng mẹ vẫn chiến đấu. Mỗi lần giữ kín một bí mật là một lần mẹ bảo vệ đồng đội. Mỗi lần không khai báo là một lần mẹ giữ cho mạch sống của cách mạng tiếp tục được duy trì. Chính từ những con người bình dị như mẹ, cách mạng đã có được những cơ sở vững chắc giữa lòng địch.

Mất chồng, mất con nhưng không lùi bước

Chiến tranh không chỉ thử thách lòng can đảm của mẹ bằng đòn roi và tra tấn. Chiến tranh còn lấy đi những người thân yêu nhất của mẹ. Năm 1949, chồng mẹ – liệt sĩ Lê Hồi – hy sinh trong một trận càn của đối phương. Khi ấy, mẹ còn rất trẻ. Nỗi đau mất chồng khiến mẹ phải một mình gánh vác gia đình, nuôi người con trai duy nhất là Lê Thịnh. Nhưng mất mát ấy không khiến mẹ rời bỏ con đường cách mạng. Mẹ tiếp tục nuôi giấu cán bộ, tiếp tục đào hầm và hoạt động giữa một vùng quê luôn phải đối mặt với hiểm nguy. Người con trai duy nhất của mẹ sau này cũng nối tiếp truyền thống gia đình. Lê Thịnh trở thành cán bộ kinh – tài, hoạt động bí mật trong những năm kháng chiến chống Mỹ. Nhưng rồi bi kịch một lần nữa ập xuống. Năm 1969, Lê Thịnh hy sinh khi mới 22 tuổi. Một người mẹ đã mất chồng trong cuộc kháng chiến chống Pháp, rồi lại mất người con duy nhất trong cuộc kháng chiến chống Mỹ. Hai lần mất mát, hai lần trái tim người mẹ phải chịu một nỗi đau tưởng như không thể nào vượt qua. Nhưng mẹ vẫn không gục ngã. Nỗi đau được mẹ giữ lại trong lòng, để tiếp tục sống, tiếp tục bảo vệ những người đang hoạt động cách mạng. Có lẽ đó chính là điều khiến câu chuyện về Mẹ Đào Thị Vui trở nên lay động đến vậy. Mẹ không chỉ hy sinh một phần tuổi trẻ cho đất nước, mà còn hy sinh cả hạnh phúc gia đình. Những người mẹ như mẹ đã phải trả một cái giá quá lớn cho ngày đất nước được hòa bình.

Những căn hầm giữa lòng địch – thành trì của lòng yêu nước

Trong những năm chiến tranh khốc liệt, đặc biệt giai đoạn 1966 – 1972, vùng Hải Thượng là địa bàn ác liệt. Các cuộc càn quét diễn ra thường xuyên, cán bộ và chiến sĩ phải dựa vào những căn hầm bí mật để tránh sự truy lùng của đối phương. Mẹ Vui nhiều lần bị bắt khi đang ở gần những căn hầm có cán bộ bên trong. Một trong những lần nguy hiểm nhất xảy ra vào giữa tháng 11/1968. Trước miệng hầm khi ấy có một chính trị viên tiểu đoàn cùng 16 chiến sĩ đang ẩn náu. Mẹ bị địch bắt và tra khảo dữ dội nhằm ép mẹ chỉ nơi cán bộ, chiến sĩ đang ẩn náu. Nhưng mẹ vẫn nhất quyết không khai. Mẹ hiểu rằng chỉ cần một lời nói ra, những người bên dưới căn hầm có thể bị bắt, thậm chí hy sinh. Vì thế, mẹ chọn cách chịu đựng tất cả. Những căn hầm năm xưa giờ có thể không còn nguyên vẹn. Đất đã phủ lên dấu tích của chiến tranh, những vùng quê ngày nào nay đã đổi thay. Nhưng trong ký ức của những người từng sống qua thời kỳ ấy, những căn hầm không đơn thuần là những khoảng đất được đào sâu dưới lòng đất. Đó là nơi cất giữ niềm tin. Là nơi sự sống được bảo vệ. Và cũng là nơi lòng trung thành với Tổ quốc được thử thách đến tận cùng.

Sự ghi nhận của Tổ quốc

Sau ngày đất nước thống nhất, những đóng góp của Mẹ Đào Thị Vui được Đảng, Nhà nước và nhân dân ghi nhận. Năm 1994, mẹ được phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng. Mẹ cũng được trao tặng Huân chương Kháng chiến hạng Nhì, Huân chương Độc lập hạng Ba cùng nhiều phần thưởng cao quý khác.

Nhưng phía sau những danh hiệu cao quý ấy vẫn là hình bóng một người mẹ bình dị. Mẹ từng là một cô gái 20 tuổi bước vào hoạt động cách mạng. Từng đào hầm giữa lòng địch. Từng che giấu cán bộ. Từng chịu đòn roi và tra tấn. Từng mất chồng. Từng mất người con trai duy nhất. Và sau tất cả, mẹ vẫn sống với một sự bình thản đáng kính. Năm tháng có thể khiến mái tóc bạc đi, dáng người nhỏ lại, nhưng không thể làm phai mờ sự kiên cường của người phụ nữ từng đi qua những năm tháng khốc liệt nhất của lịch sử.

Bài học cho thế hệ trẻ hôm nay

Câu chuyện về Mẹ Việt Nam Anh hùng Đào Thị Vui nhắc chúng ta rằng lòng yêu nước đôi khi không bắt đầu từ những điều lớn lao. Nó có thể bắt đầu từ một căn hầm được đào trong đêm, một bữa cơm dành cho người cán bộ, một lần giữ kín thông tin hay đơn giản là sự im lặng trước những cuộc tra khảo.

Mẹ không trực tiếp cầm súng, nhưng mẹ đã chiến đấu theo cách của mình.

Mẹ không đứng ở chiến tuyến ngoài mặt trận, nhưng căn nhà, căn hầm và chính cuộc đời mẹ đã trở thành một phần của chiến tuyến.

Thế hệ trẻ hôm nay được sống trong hòa bình, không còn phải đối mặt với bom đạn và những cuộc truy lùng như thế hệ của mẹ. Nhưng điều đó không có nghĩa là trách nhiệm với quê hương, đất nước trở nên nhỏ bé hơn.

Nếu thế hệ của Mẹ Đào Thị Vui đã dùng lòng dũng cảm để bảo vệ cách mạng trong chiến tranh, thì thế hệ trẻ hôm nay cần dùng tri thức, trách nhiệm và nhiệt huyết để xây dựng đất nước trong hòa bình. Biết trân trọng lịch sử. Biết ơn những người đã hy sinh. Biết sống có trách nhiệm với cộng đồng.Quan trọng hơn, không để những câu chuyện về một thế hệ đã hy sinh tuổi trẻ bị lãng quên. Mẹ Đào Thị Vui là một trong những người phụ nữ như thế. Từ một cô gái tuổi đôi mươi đến một người mẹ đã đi qua hơn một thế kỷ, cuộc đời mẹ là một chứng nhân của lịch sử. Những căn hầm bí mật năm xưa có thể đã chìm vào lòng đất, nhưng lòng kiên trung của mẹ vẫn còn ở lại. Bởi có những người mẹ đã dùng chính cuộc đời mình để che chở cho cách mạng. Có những người mẹ đã chấp nhận mất mát để đất nước được bình yên.

Và có những người mẹ, dù không cầm súng, vẫn xứng đáng được gọi bằng hai tiếng thiêng liêng:Mẹ Việt Nam Anh hùng.

TÀI LIỆU THAM KHẢO

1.    Báo Quảng Trị (2025), “Thủ tướng Chính phủ thăm, tặng quà Bà mẹ Việt Nam Anh hùng tại tỉnh Quảng Trị”, ngày 26/7/2025. 

2.    Báo Điện tử Chính phủ (2025), “Thủ tướng tri ân các anh hùng liệt sĩ và thăm Mẹ Việt Nam anh hùng tại Quảng Trị”, ngày 27/7/2025. 

3.    Cổng thông tin điện tử xã Hải Lăng – tỉnh Quảng Trị (2026), “Ấm áp buổi sinh hoạt truyền thống tại nhà Mẹ Việt Nam anh hùng Đào Thị Vui”, ngày 23/7/2026. 

4.    Báo Quảng Trị (2020), “Xây nhà cho Mẹ”, viết về cuộc đời và những hy sinh của Mẹ Việt Nam Anh hùng Đào Thị Vui. 

5.    Câu chuyện thời hoa lửa (2026), “Mẹ Việt Nam Anh hùng Đào Thị Vui – Dấu ấn một cuộc đời cống hiến”, ngày 01/8/2026. 

6.    Hà Nội Mới (2025), “Tri ân các lãnh đạo tiền bối và người có công với cách mạng tại Quảng Trị và Huế”, ngày 27/7/2025. 

 

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn