Viết về anh hùng Lê Lợi
Viết về anh hùng Lê Lợi
Thú thật, hồi nhỏ đọc sử, mình thấy Lê Lợi có vẻ "kém nhiệt" hơn những vị tướng ra trận là thắng ngay. Nhưng càng lớn, nhất là khi bắt đầu bước vào những áp lực của tuổi mười bảy, mười tám, mình lại thấy nể ông nhất. Lê Lợi không phải là một vị thần, ông là một con người bằng xương bằng thịt, người đã dành cả tuổi thanh xuân để kiên trì với một mục tiêu duy nhất: Đuổi giặc Minh. Ông không đại diện cho sức mạnh bùng nổ, ông đại diện cho sự bền bỉ – thứ sức mạnh mà mình nghĩ là khó rèn luyện nhất trên đời.
Cái hay của Lê Lợi nằm ở chỗ ông biết mình là ai. Khi quân Minh sang xâm lược, với thế lực mạnh như vũ bão, ông không chọn cách "lấy trứng chọi đá" một cách mù quáng. Thay vào đó, ông lui về núi Lam Sơn, dựng cờ khởi nghĩa. Đóng góp lớn nhất của Lê Lợi, theo mình, chính là khả năng tụ hội nhân tâm. Ông không chỉ là một chủ tướng, ông là một thỏi nam châm. Từ một vùng núi hẻo lánh, ông đã thu hút được những bộ óc thiên tài như Nguyễn Trãi, những võ tướng dũng mãnh như Lê Sát, Nguyễn Xí... Nếu Lê Lợi không có một tấm lòng đủ rộng, một nhân cách đủ lớn, thì làm sao những con người kiệt xuất ấy lại chấp nhận cùng ông chịu khổ mười năm trời? Sự hy sinh của Lê Lợi không phải là một khoảnh khắc ngã xuống huy hoàng, mà là sự hy sinh về mặt tinh thần trong suốt mười năm "nằm gai nếm mật". Có những lúc cuộc khởi nghĩa rơi vào bế tắc cùng cực: quân đội tan tác, lương thực cạn kiệt, phải ăn cả măng rừng, củ mài, đến con ngựa chiến duy nhất cũng phải xẻ thịt để nuôi quân. Bạn thử tưởng tượng xem, cảm giác đứng đầu một tập thể mà tương lai mịt mờ, cái chết cận kề mỗi ngày nó áp lực thế nào? Nhưng Lê Lợi vẫn trụ vững. Cái sự lì lợm đó của ông chính là điểm tựa duy nhất để nghĩa quân Lam Sơn không tan rã. Ông chấp nhận đóng vai một người cầm lái cô độc trong bão tố, chỉ để giữ cho ngọn lửa hy vọng của dân tộc không bị dập tắt. Một điểm nữa khiến mình thấy Lê Lợi rất "sâu" chính là cách ông kết thúc chiến tranh. Sau chiến thắng Chi Lăng - Xương Giang lừng lẫy, thay vì trả thù theo kiểu máu đền máu, ông lại chọn cách cấp thuyền, cấp ngựa cho hàng vạn quân Minh về nước. Đây là một nước đi cực kỳ cao tay. Nó cho thấy cái tầm của một vị vua: ông cần hòa bình bền vững cho dân tộc chứ không cần sự thỏa mãn nhất thời của lòng hận thù. Sự hy sinh cái tôi cá nhân, nén lại nỗi đau mất mát người thân dưới tay giặc để đổi lấy sự bình yên cho trăm họ, đó chính là vẻ đẹp nhân văn cao cả nhất mà mình tìm thấy ở ông.
Nhiều người hay nhắc đến thanh gươm thần Thuận Thiên của Lê Lợi, nhưng mình nghĩ thanh gươm sắc bén nhất mà ông sở hữu chính là ý chí. Lê Lợi dạy cho mình một bài học rằng: không quan trọng bạn bắt đầu thấp kém thế nào, không quan trọng bạn thất bại bao nhiêu lần, chỉ cần bạn không bỏ cuộc, bạn sẽ tạo ra kỳ tích.Viết về Lê Lợi, mình không thấy một vị vua ngồi trên ngai vàng quyền lực, mà thấy một người anh cả Lam Sơn với đôi bàn tay chai sạn, người đã gom góp từng chút niềm tin vụn vỡ của dân tộc để ghép thành một bức tranh độc lập hoàn chỉnh. Ông không chỉ cứu một vương triều, ông đã hồi sinh cả một tâm hồn Việt Nam.



