Viết về cựu chiến binh Lê Văn Bát
Bất cứ ai từng chiến đấu, bảo vệ thành cổ Quảng Trị trong những năm kháng chiến chống Mỹ đều không thể quên địa danh này. Nơi đây từng được ví là “túi bom”, là “chảo lửa” bởi sự khốc liệt của nó. Cựu chiến binh Lê Văn Bát, ở Sóc Sơn, Hà Nội từng sống và chiến đấu tại đây không phải ngoại lệ. Mỗi lần nhắc đến thành cổ Quảng Trị, ông lại không cầm được nước mắt.
Cựu chiến binh Lê Văn Bát kể mùa hè năm 1972, Thành cổ Quảng Trị chẳng mấy khi im tiếng bom, tiếng súng. Trên diện tích khoảng 3 km2 của Thành cổ, mặt đất chi chít hố pháo, hố bom, mìn lá, bom bi, ngổn ngang xác xe tăng, xe tải, binh khí... Trên trời, máy bay địch liên tục trinh sát, chốc chốc lại dội bom. Dưới đất, địch cũng thường xuyên nã pháo nhằm ngăn chặn lực lượng Quân giải phóng miền Nam từ phía bắc sông Thạch Hãn. Cả một vùng rộng lớn, cây cối bị cháy xơ xác do vũ khí và chất độc hóa học…”. Giữa “mưa bom, bão đạn” như thế, cựu chiến binh Lê Văn Bát may mắn trở về. Tuy nhiên, nhiều đồng đội của ông đã nằm lại nơi đây.
Hồi đó, Thành Cổ Quảng Trị như một chảo lửa. Dòng sông Thạch Hãn tràn ngập xác lính, máu nhuốm đỏ cả dòng sông. Lính chúng tôi dùng cái cái túi màu xanh, buộc túm vào, súng gác trên đó, đội mũ tai bèo để bơi qua sông. Đủ các loại đạn bắn xuống, từ đạn pháo, hỏa lực, lựu đạn… Hàng nghìn lính chúng tôi bơi nhưng sang đến bên kia bờ chỉ còn vài chục người”, ông Bát nhớ lại.
Thời gian đã xoa dịu phần nào nỗi đau do chiến tranh gây ra. Thế nhưng thời gian không thể khiến những ký ức thời hoa lửa của những người lính cựu phai mờ.



