Cựu chiến binh

Vơ băng đạn trong đêm càn

Vơ băng đạn trong đêm càn

Lai Châu13/02/2026Nguyễn Duy Nhiệm (Chi đoàn Ban Quản lý Khu kinh tế tỉnh Lai Châu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Nguyễn Duy Nhiệm, sinh năm 1951, nhập ngũ năm 1968. Khi ấy mới mười bảy tuổi, cái tuổi đáng ra còn ngồi trên ghế nhà trường, vậy mà chúng tôi đã khoác súng vào chiến trường. Tôi thuộc C19 – Trung đoàn 3 – Sư đoàn 9, chiến đấu ở Đồng Tháp Mười. Nhắc đến vùng đất ấy, trong tôi vẫn hiện lên mùi bùn non, mùi khói súng và cả tiếng muỗi vo ve trong những đêm nước ngập trắng đồng.

Có một đêm tôi không bao giờ quên.

Hôm đó đơn vị hành quân suốt ngày, đến tối mới tạm dừng chân ở một bìa tràm. Anh em tranh thủ đào công sự sơ sài rồi thay nhau gác. Tôi nằm xuống chưa được bao lâu thì thiếp đi vì quá mệt. Giữa đêm, đang ngủ say thì nghe tiếng động cơ trực thăng và tiếng chó sủa dồn dập từ xa. Chưa kịp định thần thì pháo sáng phụt lên, cả cánh đồng sáng trắng như ban ngày. Địch càn tới.

Tiếng hô “Báo động!” vừa dứt thì đạn đã rít qua đầu. Tôi giật mình tỉnh dậy, tay quờ tìm khẩu súng. Trong bóng sáng lờ mờ, tôi chỉ kịp vơ vội băng đạn, nhét cả nắm vào túi áo, túi quần, có cái còn kẹp ngang thắt lưng. Không kịp đeo gọn gàng như lúc huấn luyện nữa, chỉ biết làm sao có đạn mà chiến đấu. Vừa bò ra khỏi chỗ nằm thì một loạt đạn cày sát mép công sự, đất bùn bắn tung tóe lên mặt.

Chúng tôi lập tức tản ra theo đội hình đã hiệp đồng trước. Địch đổ quân xuống bằng trực thăng, tiếng cánh quạt quần thảo ngay trên đầu. Đại đội trưởng ra lệnh giữ vững đội hình, bám công sự mà đánh. Tôi nằm ép mình xuống bờ mương, tim đập thình thịch nhưng tay vẫn siết chặt cò súng. Những băng đạn nhét vội trong người lúc nãy giờ trở thành thứ quý giá nhất. Hết băng này, tôi thay băng khác, động tác nhanh đến mức không còn cảm giác sợ hãi nữa.

Trận càn kéo dài đến gần sáng. Địch đông, hỏa lực mạnh, nhưng anh em C19 bám trụ quyết liệt. Có đồng chí bị thương vẫn xin ở lại chiến đấu. Có người trúng đạn ngay bên cạnh tôi, chỉ kịp dặn: “Đừng để chúng nó vượt qua.” Câu nói ấy theo tôi suốt cả cuộc đời.Khi trời hửng sáng, địch rút dần. Cánh đồng lại chìm vào im lặng, chỉ còn khói súng và mùi bùn tanh nồng. Chúng tôi điểm lại quân số, có người không còn đứng dậy nữa. Tôi nhìn những vỏ đạn rơi đầy dưới chân mình, mới chợt nhận ra áo quần ướt sũng, không biết vì nước đồng hay vì mồ hôi.

Chiến tranh là vậy. Đang ngủ đó, có thể phút sau đã đối mặt sinh tử. Tuổi mười bảy của chúng tôi lớn lên giữa tiếng trực thăng và pháo sáng. Nhưng cũng chính trong những đêm bị càn như thế, tôi hiểu rõ nhất thế nào là tình đồng đội, là ý chí không lùi bước. Chúng tôi chiến đấu không chỉ để sống, mà để giữ lời hứa với quê hương, với gia đình.

Giờ đây, trở về Nhân Thịnh, Lý Nhân, Hà Nam, mỗi khi kể lại câu chuyện ấy cho con cháu nghe, tôi vẫn nhớ như in cảm giác vơ vội băng đạn nhét đầy người trong đêm tối. Đó là ký ức của một thời hoa lửa – thời mà sự sống và cái chết chỉ cách nhau một loạt đạn, nhưng lòng người thì chưa bao giờ chùn bước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Vơ băng đạn trong đêm càn | Câu chuyện thời hoa lửa