VÕ DUY HÀNH – KHÚC VĨ THANH THÁNG NĂM CỦA CHÀNG TRAI TUỔI MƯỜI CHÍN
VÕ DUY HÀNH – KHÚC VĨ THANH THÁNG NĂM CỦA CHÀNG TRAI TUỔI MƯỜI CHÍN
Cái chết ở chiến trường tàn nhẫn đến mức nó sẵn sàng cướp đi sinh mạng của một chàng trai vừa chạm ngưỡng tuổi mười chín, đóng băng mọi giấc mơ thanh xuân chỉ trong một cái chớp mắt khốc liệt của đạn bộc phá. Tôi đã lặng người đi khi tiếp cận hồ sơ của chiến sĩ binh nhất Võ Duy Hạnh, một người con sinh năm 1953 tại xã Nghĩa Đồng, Tân Kỳ, Nghệ An. Thuộc biên chế đơn vị E233-QK4, anh Hạnh bước vào chiến trường vĩ tuyến với tất cả sự nhiệt huyết bừng cháy của tuổi trẻ. Đúng vào ngày định mệnh 30 tháng 5 năm 1972—cùng một ngày với người chính trị viên đồng hương, anh Hạnh đã nhận nhiệm vụ ôm bộc phá lên phá rào kẽm gai mở đường máu cho đại đội tiến lên. Giữa làn mưa đạn vạch đường xối xả quét sát mặt đất, người chiến sĩ mười chín tuổi ấy lao đi như một mũi tên qua màn khói độc. Khi anh vừa áp sát mục tiêu và giật kíp nổ thì một loạt đạn đại liên của địch quét trúng lồng ngực anh. Biểu tượng bất tử còn sót lại trong tâm khảm đồng đội chính là chiếc bình tông đựng nước bằng nhôm móp méo vì mảnh đạn, bên trên có khắc vội dòng chữ quê hương Nghĩa Đồng mà anh chưa kịp uống. Anh Hạnh ngã xuống khi tuổi mười chín đẹp nhất vừa chớm nở, gửi lại nụ cười rạng rỡ vào lòng đất sâu. Khép lại cuộc đời ngắn ngủi nhưng lộng lẫy của anh là minh chứng cho một tình yêu nước thuần khiết, thắp lên thông điệp sâu sắc gửi lại giới trẻ thời nay: Đừng chỉ biết đòi hỏi hưởng thụ, hãy tự hỏi bản thân đã làm được gì cho mảnh đất ta đang đứng hôm nay.



