Bài viết

VÔ LĂNG MÁU NHUỘM: TRUNG ĐỘI PHÓ NGUYỄN VĂN TƯ

Nghệ An07/07/2026Nguyễn Thị Như Ngọc (Nghĩa Đồng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

VÔ LĂNG MÁU NHUỘM: TRUNG ĐỘI PHÓ NGUYỄN VĂN TƯ

Gửi anh Nguyễn Văn Tư – Người giữ vững tay lái qua những cung đường lửa...

Anh Tư ạ, những cung đường của miền Tây Nam vào mùa khô năm 1978 chắc hẳn bụi bặm và ngột ngạt lắm. Tôi lật giở những trang ghi chép về anh: Nguyễn Văn Tư, sinh năm 1954, quê xã Nghĩa Bình, Tân Kỳ, Nghệ An; Trung đội phó thuộc Đại đội 01, Tiểu đoàn 4, Trung đoàn 992, Sư đoàn 332, Quân khu 9; hy sinh ngày 17/12/1978. Anh ngã xuống ở tuổi hai mươi tư, khi cuộc chiến tranh biên giới Tây Nam đang bước vào giai đoạn căng thẳng nhất, và những chuyến xe vận tải của các anh chính là huyết mạch nuôi sống tiền tuyến.

Ngày 17/12/1978, chiếc xe chở đạn dược do anh chỉ huy lọt vào trận địa phục kích bằng hỏa lực B40 của giặc. Một quả đạn nổ tung ngay trước ca-bin, những mảnh găm xé rách lồng ngực anh Tư, kính chắn gió vỡ vụn dính đầy máu. Giữa làn khói độc và ngọn lửa bắt đầu bùng lên từ nắp ca-pô, anh biết rằng nếu chiếc xe này dừng lại, toàn bộ đoàn xe phía sau sẽ trở thành mục tiêu mồi cho pháo địch.

Bằng một nghị lực phi thường vượt lên trên sự sụp đổ của cơ thể, anh dùng đôi tay rớm máu ghì chặt chiếc vô-lăng móp méo, chân đạp mạnh ga phóng thẳng chiếc xe bốc cháy húc đổ hàng rào phục kích của giặc, mở toang con đường sống cho đồng đội phía sau. Chi tiết biểu tượng xé lòng chính là khi chiếc xe dừng lại an toàn ở tuyến sau, đồng đội phải gỡ từng ngón tay của anh ra khỏi chiếc vô-lăng dính chặt máu khô, khuôn mặt anh vẫn hướng thẳng về phía trước với một nụ cười thanh thản. Anh nằm lại ở tuổi hai mươi tư, viết nên khúc tráng ca kiêu hùng trên những cung đường lửa, nhắc nhở chúng tôi hôm nay về cái giá của mỗi dặm đường bình yên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn