Khác

Vợ Liệt sỹ Trần Thị Hường

Vĩnh Long05/11/2025Xã Đoàn Chợ Lách (Xã Đoàn Chợ Lách)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày anh lên đường nhập ngũ, tôi chỉ kịp tiễn anh bằng cái nắm tay thật chặt và lời dặn nhỏ: “Anh đi nhé, giữ gìn sức khỏe, em sẽ chờ anh về.” Anh mỉm cười, rồi bước đi giữa hàng quân. Nào ngờ, đó là lần cuối cùng tôi được nhìn thấy anh.

Anh đã ngã xuống nơi chiến trường xa, để lại sau lưng là người vợ trẻ và đứa con thơ còn chưa kịp gọi tiếng cha. Nhiều năm đã qua, nhưng nỗi nhớ anh trong tôi vẫn nguyên vẹn như ngày nào. Mỗi khi nhìn lá cờ Tổ quốc tung bay, tôi lại thấy trong tim mình hình bóng người lính năm xưa – người đã chọn hy sinh để quê hương được hòa bình, để cuộc sống hôm nay được bình yên.

Mỗi khi có các cháu đoàn viên, thanh niên đến thăm hỏi, tôi cảm thấy ấm lòng vô cùng. Tôi biết rằng, sự hy sinh của chồng mình, của biết bao người lính, không hề bị lãng quên. Thế hệ hôm nay vẫn luôn biết ơn, trân trọng và tiếp bước con đường mà các anh đã mở lối.

Tôi chỉ muốn nhắn gửi một điều giản dị: hãy sống thật đẹp, thật ý nghĩa, để xứng đáng với những người đã ngã xuống vì Tổ quốc. Bởi mỗi bước chân các bạn đi lên hôm nay đều có dấu chân của những người đã nằm lại phía sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Vợ Liệt sỹ Trần Thị Hường | Câu chuyện thời hoa lửa