Bài viết

VÕ NGUYÊN GIÁP (2)

Tây Ninh10/06/2026TRƯƠNG THỊ TRUNG NGUYÊN (KHU PHỐ 5-PHƯỜNG TÂN NINH)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

BÀI DỰ THI: THỜI HOA LỬA

Nếu có một ngày được quay ngược thời gian, em sẽ không chọn trở về những khoảnh khắc chiến thắng rực rỡ, mà muốn được sống trong “thời hoa lửa” – nơi con người Việt Nam đã sống, chiến đấu và hy sinh bằng tất cả lòng yêu nước của mình. Đó là một thời kỳ mà mỗi khi nhắc đến, ta không chỉ nhớ về chiến tranh, mà còn nhớ về những con người đã làm nên lịch sử.

Trong trí tưởng tượng của em, “thời hoa lửa” hiện lên với khói bom, với những con đường đất đỏ và những đoàn quân hành quân trong đêm. Giữa khung cảnh ấy, em nhìn thấy những người lính còn rất trẻ. Họ mang trên vai ba lô, tay cầm súng, nhưng trên môi vẫn nở nụ cười bình thản. Khi em tự hỏi liệu họ có sợ hãi hay không, em nhận ra rằng họ cũng biết sợ, nhưng điều quan trọng hơn là họ đã dám vượt qua nỗi sợ ấy để bước tiếp vì Tổ quốc.

Trong dòng chảy khốc liệt của “thời hoa lửa”, hình ảnh của Võ Nguyên Giáp hiện lên như một biểu tượng sáng ngời. Ông không chỉ là một vị tướng tài ba mà còn là một con người giàu lòng nhân ái. Từ một người thầy giáo, ông đã trở thành Tổng tư lệnh quân đội, lãnh đạo nhân dân vượt qua muôn vàn gian khổ để giành độc lập, tự do.

Đặc biệt, trong Chiến dịch Điện Biên Phủ, Đại tướng đã đưa ra quyết định lịch sử “kéo pháo ra”. Quyết định ấy không chỉ thể hiện tầm nhìn chiến lược mà còn thể hiện sự trân trọng sinh mạng của từng người lính. Qua đó, em hiểu rằng một vị tướng vĩ đại không chỉ biết giành chiến thắng mà còn biết đặt con người lên trên hết.

Không chỉ có những vị tướng hay người lính, “thời hoa lửa” còn là câu chuyện của biết bao con người bình dị. Đó là những thanh niên xung phong mở đường trong mưa bom bão đạn, là những người mẹ tiễn con ra trận với niềm tin và nước mắt, là những ước mơ còn dang dở mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Họ đều có cuộc sống riêng, có gia đình, có ước mơ, nhưng tất cả đã gác lại để lựa chọn một con đường lớn hơn – con đường vì Tổ quốc.

Ngày nay, khi sống trong hòa bình, em càng thấm thía hơn giá trị của những hy sinh ấy. Những điều tưởng chừng rất bình thường như được đến trường, được vui chơi, được sống bên gia đình… lại chính là ước mơ mà nhiều người trong “thời hoa lửa” chưa kịp thực hiện.

Mỗi dịp Ngày Thương binh – Liệt sĩ 27/7, khi đứng trước những hàng bia mộ, em không chỉ cúi đầu tưởng niệm mà còn cảm nhận sâu sắc sự biết ơn trong lòng. Những cái tên khắc trên đá không chỉ là ký ức của quá khứ, mà còn là lời nhắc nhở cho thế hệ hôm nay về trách nhiệm sống xứng đáng.

“Thời hoa lửa” đã lùi xa, nhưng những giá trị mà nó để lại vẫn còn mãi. Đó là lòng yêu nước, là tinh thần đoàn kết và ý chí kiên cường. Đặc biệt, hình ảnh Đại tướng Võ Nguyên Giáp sẽ luôn là ngọn đuốc soi đường, nhắc nhở chúng em phải biết trân trọng hòa bình và không ngừng nỗ lực học tập, rèn luyện.

Với em, “thời hoa lửa” không chỉ là quá khứ, mà còn là một cuộc trò chuyện không bao giờ kết thúc giữa các thế hệ. Và trong cuộc trò chuyện ấy, chúng em – những người trẻ hôm nay – sẽ tiếp tục giữ gìn ngọn lửa của lòng biết ơn, để nó luôn cháy mãi trong trái tim mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn