Vỡ òa giây phút thống nhất đất nước
Khoảng tháng 3/1975, đơn vị của ông Đào tiếp tục được lệnh rút quân, di chuyển vào Sài Gòn tham gia chiến dịch Hồ Chí Minh. Nhiệm vụ chính của đơn vị ông là trực tiếp đánh vào Dinh Độc Lập (Sài Gòn) - sào huyệt cuối cùng của chế độ Việt Nam cộng hòa.
Đúng trưa 29/4/1975, đơn vị ông Đào đã có mặt tại Long Khánh (tỉnh Đồng Nai) và nhận lệnh tiến thẳng vào Sài Gòn. Với khí thế khẩn trương, khoảng 8h sáng 30/4/1975, đơn vị của ông cũng đã có mặt tại Bình Triệu (thuộc quận Bình Thạnh, TP HCM ngày nay). Cũng ngay lúc này, bài hát “Tiến về Sài Gòn” vang lên khắp các con đường, ngõ hẻm tại thành phố mang tên Bác.
Nói đến đây, ông Đào cho biết: “Khi chúng tôi đến cầu Bình Triệu thì đường bị tắc nghẽn hoàn toàn. Rất nhiều người đổ ra đường đeo băng đỏ, cầm cờ, tiếp thức ăn, đồ uống và đón quân giải phóng. Hình ảnh các anh bộ đội trên những xe tăng, xe cơ giới, xe cam nhông tiến vào các ngả đường thành phố trong khí thế hừng hực. Lúc này, quân địch cũng lần lượt đầu hàng, giao vũ khí cho quân ta”.
Cho đến 11h30’ ngày 30/4/1975, khi đơn vị của ông Đào và nhiều đơn vị chưa kịp nổ súng tại trận đánh cuối cùng thì cờ giải phóng đã tung bay trên nóc Dinh Độc Lập. Lúc này, trên Đài Phát thanh Sài Gòn, Tổng thống ngụy Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng vô điều kiện Quân giải phóng miền Nam Việt Nam. Đây cũng là giây phút đất nước hoàn toàn được giải phóng sau bao nhiêu năm sống trong cảnh “mưa bom, bão đạn”.
Ông Đào tiếp lời: “Dù là người trong cuộc, nhiệm vụ phải nổ súng nhưng tôi không tưởng tượng được sức tiến công của quân ta lại nhanh như vũ bão đến thế. Trên đường di chuyển vào Dinh Độc Lập, chúng tôi được người dân Sài Gòn “tiết lộ”, trước khi quân giải phóng vào, chính quyền cũ tuyên truyền về những cuộc “tắm máu” khủng khiếp mà quân giải phóng sẽ gây ra khi tiến về Sài Gòn. Điều này đã khiến cho người dân hoang mang lo sợ, không dám ra đường. Do đó, ngay khi lời tuyên bố đầu hàng của Dương Văn Minh được phát lên trên đài phát thanh, người dân Sài Gòn an tâm đổ ra đường đón chào quân giải phóng phóng và nhảy múa, ăn mừng chiến thắng. Cảnh tượng lúc đó chẳng khác nào một cuộc gặp mặt, sum họp của một gia đình lớn sau mấy chục năm xa cách”.
Dù đã 48 năm trôi qua nhưng những kỷ vật trên hành trình vào Nam chiến đấu như: chiếc nồi, chiếc ăng gô, chai dầu máy... vẫn được ông Đào cất giữ cẩn thận, coi là tài sản vô giá. “Thỉnh thoảng, tôi lại mang những kỷ vật ra để nhắc nhở con cháu về tinh thần chiến đấu, hy sinh anh dũng của thế hệ cha anh. Từ đó, mong các thế hệ trẻ cố gắng, phấn đấu vươn lên trong học tập, lao động, sản xuất.” - ông Đào chia sẻ.



