Cựu Thanh niên xung phong

Võ Thị Lan- Cựu Thanh niên xung phong (1)

Võ Thị Lan- Cựu Thanh niên xung phong

Phú Thọ10/03/2026Lưu Nhân Hào (thôn Vật Cách)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng “thời hoa lửa” của dân tộc, khi tiếng bom đạn còn xé ngang bầu trời và những đoàn người ra trận nối dài theo con đường đất đỏ, có biết bao con người bình dị đã trở thành nhân chứng sống cho lịch sử. Một trong những con người ấy là bác Võ Thị Lan – người phụ nữ mà tôi từng có dịp gặp trong một buổi giao lưu tại trường. Bác là cựu thanh niên xung phong từng tham gia mở đường trên tuyến vận tải huyền thoại Đường Trường Sơn trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ. Mỗi lần nhắc lại quãng đời tuổi trẻ ấy, ánh mắt bác vẫn ánh lên niềm tự hào xen lẫn xúc động.

Bác kể rằng năm 1968, khi mới tròn mười tám tuổi, bác đã viết đơn tình nguyện ra mặt trận. Khi ấy, bom đạn trút xuống khắp nơi, đặc biệt là ở những trọng điểm trên Đường Trường Sơn – nơi được coi là “mạch máu giao thông” nối hậu phương với tiền tuyến. Công việc của bác và đồng đội là san lấp hố bom, vận chuyển lương thực, đạn dược, dẫn đường cho xe qua những đoạn nguy hiểm. Có những đêm mưa rừng xối xả, đất đá sạt lở, cả đội vẫn phải căng mình làm việc để kịp thông đường trước bình minh. “Chỉ cần chậm một giờ thôi là đoàn xe có thể bị máy bay phát hiện”, bác nói, giọng trầm xuống.

Những năm tháng ấy không chỉ có gian khổ mà còn đầy mất mát. Bác kể về người bạn thân tên Hạnh, cùng quê, cùng nhập ngũ một ngày. Trong một trận bom dữ dội, Hạnh đã hy sinh khi đang cùng mọi người lấp hố bom để cứu đoàn xe sắp tới. Hôm đó, đất trời như rung chuyển. Nhưng đau đớn chưa kịp nguôi, cả đơn vị vẫn phải tiếp tục công việc, bởi phía trước còn hàng trăm chiến sĩ đang chờ tiếp tế. Bác bảo: “Chúng tôi khóc đấy, nhưng lau nước mắt rồi lại cầm cuốc xẻng lên làm tiếp. Vì nếu mình ngừng lại, bao người khác sẽ gặp nguy hiểm.” Chính tinh thần ấy đã giúp họ vượt qua những ngày tháng khốc liệt nhất.

Không chỉ làm nhiệm vụ trên đường, bác Lan còn từng chứng kiến khoảnh khắc lịch sử khi tin chiến thắng vang lên vào mùa xuân năm 1975. Dù ở nơi rừng sâu, khi nghe qua chiếc radio nhỏ tin Chiến dịch Hồ Chí Minh toàn thắng, mọi người đã ôm chầm lấy nhau giữa rừng, vừa cười vừa khóc. Bác nói đó là khoảnh khắc không bao giờ quên trong cuộc đời mình – khoảnh khắc đất nước bước sang trang mới sau bao năm chia cắt. Từ đó, con đường mà bác từng đổ mồ hôi và cả nước mắt để giữ gìn đã trở thành biểu tượng của ý chí và khát vọng hòa bình.

Sau chiến tranh, bác trở về quê hương, tiếp tục cuộc sống giản dị như bao người. Bác lập gia đình, làm ruộng, nuôi con ăn học. Những vết thương chiến tranh vẫn còn đó – có khi là những cơn đau trái gió trở trời, có khi là ký ức ùa về trong giấc mơ. Nhưng bác chưa bao giờ than phiền. Bác bảo điều quý giá nhất là được sống trong hòa bình, được thấy thế hệ trẻ lớn lên không còn nghe tiếng bom rơi. Mỗi lần nói chuyện với học sinh, bác luôn nhắc nhở: “Các cháu may mắn lắm, hãy học tập thật tốt để xứng đáng với những người đã ngã xuống.”

Câu chuyện của bác Lan khiến tôi hiểu rằng lịch sử không chỉ nằm trong những trang sách khô khan, mà hiện hữu trong từng con người đang sống quanh ta. Họ là những nhân chứng của “thời hoa lửa”, mang trong tim cả một bầu trời ký ức. Nhờ họ, thế hệ trẻ hôm nay có thể hình dung rõ hơn về một thời oanh liệt nhưng đầy gian truân của dân tộc. Và cũng từ đó, chúng ta thêm trân trọng giá trị của hòa bình, của độc lập, của cuộc sống bình yên mà mình đang có.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Võ Thị Lan- Cựu Thanh niên xung phong (1) | Câu chuyện thời hoa lửa