Võ Thị Lớ - Tôi có chỉ huy, nhưng chỉ huy của tôi ở đâu tôi không biết
Khi vừa tròn 17 tuổi, một cái tuổi đẹp nhất của đời người, chị đã chọn dấn thân vào con đường cách mạng, tham gia công tác bí mật tại Ban An ninh thị xã Gò Công. Bối cảnh lúc bấy giờ, vào năm 1968, là một trong những giai đoạn ác liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Chiến trường Gò Công diễn ra những trận giao tranh ác liệt, dữ dội, đòi hỏi mỗi chiến sĩ phải có tinh thần thép và sự gan dạ phi thường.
Anh hùng liệt sĩ Võ Thị Lớ sinh năm 1949, quê ở xã Tăng Hòa, huyện Gò Công Đông, tỉnh Tiền Giang (nay là xã Gò Công Đông, tỉnh Đồng Tháp). Khi vừa tròn 17 tuổi, một cái tuổi đẹp nhất của đời người, chị đã chọn dấn thân vào con đường cách mạng, tham gia công tác bí mật tại Ban An ninh thị xã Gò Công. Bối cảnh lúc bấy giờ, vào năm 1968, là một trong những giai đoạn ác liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Chiến trường Gò Công diễn ra những trận giao tranh ác liệt, dữ dội, đòi hỏi mỗi chiến sĩ phải có tinh thần thép và sự gan dạ phi thường.
Với vai trò là giao liên bán hợp pháp, công việc của chị Võ Thị Lớ luôn đối mặt với muôn vàn hiểm nguy. Mỗi bước đi, mỗi lần chuyển tài liệu đều là một cuộc đấu trí căng thẳng với kẻ thù. Bằng sự mưu trí, dũng cảm và tinh thần tận tụy, chị đã vượt qua những “tọa độ chết”, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao, góp phần bảo đảm thông tin liên lạc thông suốt, an toàn cho lực lượng An ninh Gò Công. Lòng dũng cảm và sự mưu trí của chị là minh chứng sống động cho bản lĩnh của người chiến sĩ cách mạng, luôn sẵn sàng đối mặt và vượt qua mọi khó khăn.
Ngày 05/8/1969, trong một trận càn quét lớn của địch tại Đồng Sơn Xép, chị Võ Thị Lớ đã bị bắt. Lúc ấy, chị mới chớm đôi mươi, cái tuổi đẹp nhất của đời người con gái. Thấy chị còn trẻ, địch hy vọng có thể lung lạc ý chí, mua chuộc hoặc dùng vũ lực để chị khai ra vị trí hầm bí mật của các đồng chí lãnh đạo, chỉ huy.
Những đòn tra tấn dã man, tàn bạo của kẻ thù không thể nào diễn tả hết bằng lời. Chúng bắn hai đồng đội của chị ngay trước mắt, ngay bên miệng hầm, để uy hiếp tinh thần chị. Khi cách đó không hiệu quả, chúng chuyển sang những đòn tra tấn dã man đến mức rợn người. Chị bị nện gót giày vào người, vào chỗ kín; bị nhấn chìm xuống vũng nước tù đến ngạt thở, ngất đi. Khi chị ngất, chúng kéo chị lên và dùng cây trâm bầu có nhiều gai nhọn cán qua bụng để chị nôn nước ra, rồi lại tiếp tục dìm xuống. Thân hình mảnh mai của một người con gái vừa chớm đôi mươi đã hứng chịu những đòn thù độc ác đến tả tơi, oằn oại.
Thế nhưng, trước những đòn tra tấn man rợ ấy, chị Võ Thị Lớ vẫn giữ vững khí tiết của người chiến sĩ An ninh. Câu nói duy nhất mà chị đáp lại kẻ thù là: “Tôi có chỉ huy, nhưng chỉ huy của tôi ở đâu tôi không biết”. Câu nói ấy không chỉ là một lời nói dối để bảo vệ đồng đội, mà còn là lời tuyên thệ đanh thép của một người Cộng sản kiên trung. Đó là sự thà chết không khai báo, thà hy sinh chứ không phản bội. Tấm lòng trung thành tuyệt đối của chị đã bảo vệ an toàn cho các đồng chí lãnh đạo, trong đó có người chỉ huy trực tiếp là đồng chí Trần Thanh Tâm, người đã nén nỗi đau chứng kiến toàn bộ quá trình chị bị tra tấn.Ngày 3 tháng 8 năm 1995, Võ Thị Lớ được Chủ tịch nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân


