Võ Thị Sáu (1)
Trong dòng chảy hào hùng của lịch sử dân tộc Việt Nam. Có những con người đã trở thành biểu tượng bất diệt của lòng yêu nước và ý chí quật cường.Một trong những nhân vật tiêu biểu đó chính là Võ Thị Sáu-một nữ anh hùng, hiện lên với hình ảnh đầy bất khuất và hiên ngang Võ Thị Sáu(1933-1952), quê ở Xã Phước Thọ(nay thuộc thị trấn Đất Đỏ),huyện Long Đất, Tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu.Chị sinh ra trong một gia đình nghèo,cha làm nghề đánh xe ngựa,còn mẹ chị thì buôn bán bì bún tại chợ Đất Đỏ.
Đầu năm 1946, thực dân Pháp trở lại chiếm các địa bàn tại Bà Rịa lần thứ hai, trong đó có Đất Đỏ. Võ Thị Sáu lúc ấy vừa tròn 11 tuổi, với bản chất thật thà, hiền lành và chất phát, yêu quê hương, đất nước; vì vậy khi chị nhìn thấy những cảnh đoạt mạng người dân,cướp của tàn bạo từ bọn thực dân Pháp,trong lòng chị đã hình thành một ý chí căm thù mãnh liệt, sâu sắc với bọn thực dân xâm lược. Trước sự đau thương và mất mát của quê hương lúc bấy giờ đã thúc đẩy các tầng lớp nhân dân trong huyện tham gia kháng chiến chống thực dân Pháp, bao gồm cả Võ Thị Sáu.Cuộc đời chị cũng gắn bó với cách mạng kể từ đó.
Vào năm 1947, Võ Thị Sáu vừa làm nhiệm vụ giao hàng,vừa làm nhiệm vụ giao liên để nắm tình hình địch và làm mật hộ viên công an xung phong Đất Đỏ,khi đó chị chỉ mới 14 tuổi.Tuy tuổi còn nhỏ nhưng chị rất mưu trí và lanh lẹ khi nhiều lần phát hiện ra gian tế,tay sai Pháp,giúp đội công an thoát khỏi nguy hiểm và chủ động trong việc tấn công địch;luôn hoàn thành xuất sắc các nhiệm vụ được phân công.
Năm 1949, chị đã trở thành người đội viên công an xung phong Đất Đỏ, chị đã dũng cảm,sáng tạo và luôn hoàn thành nhiệm vụ của người chiến sĩ công an xung phong, tham gia nhiều trận chiến đấu để bảo vệ quê hương. Nổi bật nhất là trận đánh diệt tên cai tổng nổi tiếng ác ôn ở Đất Đỏ và dùng lựu đạn phá cuộc mít tinh tuyên truyền do Pháp thực hiện tại huyện, gây thiệt hại nặng nề cho kẻ thù.Do đó, thực dân Pháp vô cùng lo sợ và căm tức đối với hoạt động của đội công an xung phong mà tiên phong là Võ Thị Sáu,nên từ đó bọn chúng ra sức truy lùng ráo riết.Thật không may thay vào tháng 12/1949, trong một chuyến công tác tại Đất Đỏ,chị Sáu đã sa vào tay giặc. Hơn một tháng bị giam giữ tại nhà tù Đất Đỏ và khám đường Bà Rịa, địch dùng nhiều thủ đoạn tra tấn dã man nhưng chúng không lấy được một lời khai nào từ chị.Sau đó bọn chúng đưa chị về giam giữ ở khám Chí Hoà. Mặc dù bị địch giam giữ nhưng chị Sáu vẫn tiếp tục làm liên lạc cho các đồng chí trong khám và cùng các chị,em trong tù đấu tranh buộc địch cải thiện cuộc sống trong nhà tù. Trước tinh thần đấu tranh quyết liệt và không nao núng của chị Sáu cùng những đồng chí trong tù, dù không đủ bằng chứng, nhưng bọn tay sai vẫn quyết kết án tử hình và đày chị ra Côn Đảo. Tuy nhiên vì chị còn quá trẻ và chưa đủ 18 tuổi nên bản án bị hoãn lại cho đến khi chị đủ tuổi. Thì ước khi tử hình, trong lòng chị vẫn nhói lên một nỗi ân hận, ân hận không phải là vì chị đã tham gia vào cách mạng mà ân hận vì chị chưa diệt sạch được bọn thực dân cướp nước và những lũ tay sai bán nước.
Ngày 23/01/1952,khi chị vừa tròn 19 tuổi đã bị xử bắn tại nhà tù Côn Đảo.Khi giặc Pháp đưa chị ra xử bắn,với nét mặt ung dung, bước đi hiên ngang,ngẩng cao đầu, cất lên bài hát Quốc tế ca, với tinh thần lạc quan cách mạng chị đã thể hiện tinh thần bất khuất của người chiến sĩ cộng sản.Ra đến pháp trường,nhóm xử bắn đã bảo chị quỳ xuống,chị không những không sợ mà còn quay lại quát vào mặt chúng “tao chỉ biết đứng chứ không biết quỳ!”.Lúc chị bị bịt mắt,chị đã mạnh mẽ hô vang “ không cần bịt mắt tôi! tôi có đủ can đảm để nhìn vào họng súng của các người, hãy để cho đôi mắt tôi Được nhìn mảnh đất thân yêu lần cuối cùng, Việt Nam muôn năm,Việt Nam độc lập muôn năm!”câu nói chất chứa biết bao lòng yêu nước,sự dũng cảm của con dân đất Việt, sự hào hùng khiến ai nghe xong cũng ngẩng đầu và cảm thán chị, đồng thời câu nói cũng như nhấn mạnh với thực dân Pháp và cả những người bán nước về lòng yêu nước,sự bất khuất,hiên ngang,sự lẫy lừng, hết lòng bảo vệ sự tự do độc lập của đất nước của con dân Tổ Quốc,quê hương,…
Ngày hôm 23/01/1953 chị-một cô gái mạnh mẽ đang ở độ tuổi thanh xuân đã hy sinh để lại bao sự thương tiếc vô hạn đối với đồng chí,đồng đội và đồng bào. Đồng thời sự hy sinh của chị cũng là lời cảnh báo đanh thép đối với sự dã man và âm mưu hèn hạ của chế độ thực dân Pháp lúc bấy giờ. Võ thị Sáu là người tử tù đầu tiên ở Côn Đảo cũng là người nữ tù nhỏ tuổi nhất.Chị đã được Nhà nước trân trọng truy tặng Huân chương chiến công hạng nhất và danh hiệu anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân vào ngày 02/08/1993.Võ Thị Sáu là tấm gương sáng cho chúng ta noi theo Chắc hẳn khi nhắc tới cái tên Võ Thị Sáu,nhân dân ta ai nấy sẽ ít nhiều cảm thấy một sự cảm kích,biết ơn và xen lẫn tiếc nuối dành cho chị.Dù đã hy sinh nhưng Võ Thị Sáu sẽ luôn sống mãi trong tim mỗi người dân Việt Nam chúng ta.“Việt Nam muôn năm- Hồ Chủ Tịch muôn năm!”


