VÕ THỊ SÁU (1)
Võ Thị Sáu sinh ra trong một gia đình nghèo giàu lòng yêu nước tại vùng quê Đất Đỏ. Những năm tháng tuổi thơ của chị gắn liền với những buổi chiều bên bờ biển, nhưng bình yên ấy sớm bị phá vỡ bởi gót giày xâm lược của thực dân Pháp. Chứng kiến cảnh quê hương bị tàn phá, người dân bị đàn áp dã man, ngọn lửa căm thù giặc đã nhen nhóm trong lòng cô thiếu nữ trẻ từ rất sớm.
Năm 1947, khi mới 14 tuổi – cái tuổi mà lẽ ra các bạn trẻ ngày nay đang được hồn nhiên cắp sách tới trường, chị Sáu đã quyết tâm đi theo tiếng gọi của Tổ quốc. Chị chính thức trở thành liên lạc viên cho Đội Công an xung phong Đất Đỏ. Với sự thông minh, nhanh nhẹn và am hiểu địa hình địa phương, chị đã hoàn thành xuất sắc nhiều nhiệm vụ quan trọng, giúp quân ta nắm bắt kịp thời các di biến động của kẻ thù.
2. Những chiến công vang dội tuổi đôi mươi Không chỉ dừng lại ở vai trò liên lạc, Võ Thị Sáu còn là một chiến sĩ quả cảm trực tiếp tham gia chiến đấu. Một trong những chiến công lẫy lừng nhất của chị là trận đánh tại buổi lễ mít tinh kỷ niệm Quốc khánh Pháp do bọn Việt gian tổ chức tại Đất Đỏ vào năm 1948.
Giữa vòng vây của kẻ thù, chị khéo léo trà trộn vào đám đông, dùng lựu đạn tấn công tiêu diệt nhiều tên địch và làm tan rã buổi lễ. Sự kiện này không chỉ gây tổn thất cho địch mà còn tạo nên một làn sóng khích lệ mạnh mẽ cho phong trào kháng chiến tại địa phương. Suốt giai đoạn 1948-1950, cái tên Võ Thị Sáu trở thành nỗi khiếp sợ của bọn chỉ điểm và lính lê dương tại vùng Đất Đỏ, bởi chị hoạt động như một "bóng ma" – lúc là cô gái đi chợ, lúc là người bán hàng rong, xuất hiện và biến mất đầy bất ngờ.
3. Bản lĩnh thép trong ngục tù đế quốc Tháng 2 năm 1950, trong một chuyến công tác tiêu diệt những tên ác ôn đầu sỏ tại địa phương, chị Sáu không may sa vào tay giặc. Biết chị là một mắt xích quan trọng, thực dân Pháp đã dùng mọi thủ đoạn tra tấn dã man nhất để hòng khai thác thông tin về căn cứ kháng chiến. Thế nhưng, chúng đã hoàn toàn thất bại trước bản lĩnh của người con gái đất đỏ.
Dù cơ thể bị tàn phá bởi đòn roi, chị vẫn giữ vững khí tiết: "Tôi không có gì để nói với các ông cả". Không thể khuất phục được tinh thần chị, thực dân Pháp đã đưa chị ra tòa án quân sự và tuyên án tử hình. Việc kết án một người chưa đủ tuổi thành niên vào thời điểm đó đã gây ra sự phẫn nộ lớn không chỉ trong nước mà cả trên trường quốc tế. Chúng đưa chị ra nhà tù Côn Đảo – nơi được mệnh danh là "địa ngục trần gian" – nhằm cách ly chị khỏi sự ủng hộ của nhân dân.
4. Phút giây hóa bất tử tại Côn Đảo Ngày 23 tháng 1 năm 1952, tại bãi cát Hàng Dương, Côn Đảo, thực dân Pháp đã thi hành bản án tử hình đối với Võ Thị Sáu. Hình ảnh chị bước ra pháp trường đã trở thành một biểu tượng trường tồn trong tâm khảm người Việt. Chị từ chối bịt mắt, muốn dùng ánh mắt rực lửa để nhìn thẳng vào họng súng kẻ thù, nhìn thẳng vào biển trời quê hương lần cuối.
Trước khi loạt đạn nổ súng, chị đã hát vang bài "Tiến quân ca". Tiếng hát trong trẻo, hào hùng của người con gái 19 tuổi vang vọng khắp nghĩa trang Hàng Dương, át cả tiếng gầm rú của sóng biển và tiếng súng của kẻ thù. Chị hô vang: "Đả đảo thực dân Pháp!", "Hồ Chủ tịch muôn năm!" trước khi ngã xuống. Chị ra đi, nhưng tinh thần của chị đã hóa thân vào từng đóa hoa lê-ki-ma, vào từng tấc đất quê hương.



