VÕ THỊ SÁU (1)
Võ Thị Sáu – Đóa hoa bất tử nơi pháp trường Côn Đảo
"Có những người sống rất lâu nhưng chỉ được nhớ đến trong gia đình. Có những người chỉ sống tròn đôi mươi nhưng tên tuổi lại sống mãi cùng dân tộc. Võ Thị Sáu là một người như thế. Cuộc đời chị ngắn ngủi, nhưng lòng yêu nước của chị đã trở thành ngọn lửa truyền cảm hứng cho biết bao thế hệ người Việt Nam. Giữa những năm tháng đen tối nhất của dân tộc, người con gái ấy đã chọn đứng thẳng trước họng súng của kẻ thù, để lại phía sau một biểu tượng bất diệt của lòng dũng cảm."
Những ngày đầu mùa hè.
Biển Côn Đảo xanh ngắt.
Những con sóng vẫn đều đặn vỗ vào bờ đá như đã hàng trăm năm nay.
Du khách từ khắp mọi miền đất nước tìm về Nghĩa trang Hàng Dương.
Trên những lối đi rợp bóng cây, ai cũng bước chậm hơn.
Không chỉ vì sự tĩnh lặng của nơi đây.
Mà còn vì mỗi nấm mộ đều kể một câu chuyện về sự hy sinh.
Giữa hàng ngàn phần mộ ấy, có một ngôi mộ lúc nào cũng rực rỡ hoa tươi.
Đó là nơi yên nghỉ của Anh hùng liệt sĩ Võ Thị Sáu.
Võ Thị Sáu sinh năm 1933, tại xã Phước Thọ, huyện Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa.
Đó là một vùng quê ven biển hiền hòa.
Tuổi thơ của Sáu cũng như bao cô bé khác.
Thích chạy chân trần trên bãi cát.
Thích theo mẹ ra chợ.
Thích nghe những câu chuyện kể dưới ánh đèn dầu.
Nhưng tuổi thơ ấy không kéo dài.
Khi thực dân Pháp quay trở lại xâm lược Nam Bộ sau Cách mạng Tháng Tám năm 1945, chiến tranh đã phủ bóng lên quê hương.
Những mái nhà bị đốt.
Những người dân vô tội bị bắt bớ.
Những tiếng khóc thay cho tiếng cười.
Tất cả đã gieo vào lòng cô bé Võ Thị Sáu một câu hỏi:
"Tại sao người dân mình phải sống trong cảnh này?"
Khi mới mười bốn, mười lăm tuổi.
Sáu đã tham gia lực lượng kháng chiến tại địa phương.
Ban đầu.
Công việc của chị rất giản dị.
Đưa thư.
Canh gác.
Tiếp tế lương thực.
Dẫn đường cho cán bộ.
Nhỏ tuổi.
Nhanh nhẹn.
Lại quen địa hình.
Nên chị nhiều lần vượt qua sự kiểm soát của đối phương mà không bị phát hiện.
Dần dần.
Người con gái ấy xin được nhận những nhiệm vụ nguy hiểm hơn.
Không ai nghĩ một thiếu nữ tuổi trăng tròn lại có thể gan dạ đến vậy.
Trong một lần làm nhiệm vụ, Võ Thị Sáu tham gia tấn công nhằm tiêu diệt những đối tượng cộng tác với thực dân và lực lượng chiếm đóng theo kế hoạch của lực lượng kháng chiến địa phương. Sau đó, trong một nhiệm vụ khác, chị bị quân Pháp bắt.
Khi bị bắt.
Kẻ thù không tin người đứng trước mặt mình chỉ là một cô gái tuổi mười sáu.
Chúng dùng nhiều hình thức tra khảo.
Muốn khai thác thông tin về cơ sở cách mạng.
Muốn biết đồng đội của chị là ai.
Muốn biết nơi cất giấu tài liệu.
Nhưng tất cả đều vô ích.
Võ Thị Sáu kiên quyết không khai báo.
Theo nhiều tài liệu lịch sử, dù bị giam giữ và xét xử, chị vẫn giữ thái độ bình tĩnh, kiên cường.
Tòa án quân sự của thực dân Pháp tuyên án tử hình.
Bản án ấy khiến nhiều người sững sờ.
Bởi người bị kết án khi ấy còn rất trẻ.
Có ý kiến đề nghị giảm án vì tuổi đời của chị.
Nhưng chính quyền thực dân vẫn quyết định thi hành án.
Chúng muốn dùng cái chết của một cô gái trẻ để uy hiếp tinh thần những người kháng chiến.
Nhưng chúng đã nhầm.
Đầu năm 1952.
Võ Thị Sáu bị đưa ra Côn Đảo.
Con tàu chở tù nhân lặng lẽ rời đất liền.
Biển mênh mông.
Gió mặn chát.
Những người tù bị xiềng xích.
Không ai biết ngày trở về.
Nhưng trên khuôn mặt của Võ Thị Sáu.
Không có sự hoảng loạn.
Chỉ có một vẻ bình thản lạ kỳ.
Trong nhà giam.
Chị vẫn động viên những người cùng cảnh ngộ.
Chia sẻ từng ngụm nước.
Từng mẩu thức ăn ít ỏi.
Giữ niềm tin rằng rồi đất nước sẽ có ngày độc lập.
Rạng sáng ngày 23 tháng 1 năm 1952.
Lính canh mở cửa phòng giam.
Họ đọc tên Võ Thị Sáu.
Đó là buổi sáng cuối cùng trong cuộc đời người nữ chiến sĩ trẻ.
Theo nhiều ghi chép lịch sử, trên đường ra pháp trường, Võ Thị Sáu vẫn giữ phong thái bình tĩnh.
Chị từ chối quỳ khi được yêu cầu.
Hiên ngang đối diện với những người chuẩn bị thi hành bản án.
Trong ký ức của nhiều người, hình ảnh ấy đã trở thành biểu tượng về khí phách của người phụ nữ Việt Nam trong kháng chiến.
Ít phút sau.
Những loạt súng vang lên.
Võ Thị Sáu ngã xuống.
Khi ấy.
Chị mới mười tám tuổi.
Một tuổi đời đẹp nhất.
Một tuổi đời mà biết bao cô gái khác còn đang mơ về tương lai.
Tin về sự hy sinh của Võ Thị Sáu lan truyền trong nhân dân.
Từ Nam ra Bắc.
Tên chị được nhắc đến với niềm xúc động và kính trọng.
Người ta không nhớ đến chị chỉ vì tuổi trẻ.
Mà vì tinh thần bất khuất.
Một cô gái nhỏ bé.
Nhưng mang ý chí lớn lao.
Không để khuất phục trước bạo lực.
Không đánh đổi niềm tin để đổi lấy sự sống.
Sau ngày đất nước thống nhất.
Côn Đảo không còn là "địa ngục trần gian".
Những phòng giam lạnh lẽo trở thành di tích lịch sử.
Nghĩa trang Hàng Dương trở thành nơi hàng triệu người tìm đến để tưởng nhớ các anh hùng liệt sĩ.
Ngôi mộ của Võ Thị Sáu luôn ngập tràn hoa.
Nhưng điều đáng trân trọng nhất không phải những vòng hoa hay nén hương.
Mà là sự biết ơn của các thế hệ hôm nay đối với những người đã hy sinh vì độc lập của Tổ quốc.
Tên tuổi Võ Thị Sáu được đặt cho nhiều trường học, đường phố, công trình trên khắp cả nước.
Hình ảnh của chị đi vào thơ ca, âm nhạc và điện ảnh.
Không phải để xây dựng một huyền thoại xa rời hiện thực.
Mà để nhắc nhở rằng trong lịch sử dân tộc, đã có những người rất trẻ dám gánh vác trách nhiệm lớn lao trước vận mệnh đất nước.
Ngày nay.
Đất nước đã hòa bình.
Những em nhỏ tung tăng đến trường.
Những con tàu lại ra khơi.
Những cánh đồng xanh trải dài.
Ít ai còn nghe tiếng súng.
Nhưng mỗi lần đứng trước mộ Võ Thị Sáu.
Người ta lại tự hỏi.
Nếu ở tuổi mười tám.
Đặt mình vào hoàn cảnh ấy.
Liệu chúng ta có đủ bản lĩnh như chị?
Có đủ tình yêu Tổ quốc để vượt qua nỗi sợ hãi?
Có đủ ý chí để giữ vững niềm tin đến phút cuối cùng?
Có lẽ chính những câu hỏi ấy làm cho câu chuyện về Võ Thị Sáu vẫn còn nguyên sức lay động sau nhiều thập kỷ.
Lịch sử Việt Nam được viết nên không chỉ bởi những vị tướng cầm quân ngoài mặt trận.
Mà còn bởi những người dân bình thường.
Những chàng trai, cô gái tuổi mười tám, đôi mươi.
Họ không lựa chọn sinh ra trong chiến tranh.
Nhưng khi Tổ quốc cần.
Họ đã lựa chọn đứng về phía độc lập và tự do.
Võ Thị Sáu là một trong những biểu tượng tiêu biểu của thế hệ ấy.
Một đóa hoa nở giữa khói lửa.
Một ngọn lửa không bị dập tắt bởi bạo lực.
Một cái tên mà mỗi khi nhắc đến, người Việt Nam đều dành sự kính trọng và biết ơn.
Hơn bảy mươi năm đã trôi qua.
Biển Côn Đảo vẫn xanh.
Những hàng dương vẫn rì rào trong gió.
Thời gian có thể làm phai màu những bức tường cũ.
Nhưng không thể làm phai mờ ký ức về người nữ anh hùng trẻ tuổi.
Cuộc đời Võ Thị Sáu khép lại khi tuổi xuân vừa chớm nở, nhưng lý tưởng, lòng dũng cảm và tình yêu nước của chị vẫn tiếp tục sống trong trái tim hàng triệu người Việt Nam.
Đó là lời nhắc nhở rằng: độc lập, tự do và hòa bình hôm nay được xây dựng từ sự hy sinh của biết bao thế hệ đi trước. Và chừng nào dân tộc Việt Nam còn gìn giữ ký ức ấy, chừng đó những người anh hùng như Võ Thị Sáu sẽ còn sống mãi cùng non sông đất nước.



