Võ Thị Sáu
Trong những năm tháng đấu tranh gian khổ của dân tộc ta chống lại ách đô hộ của
thực dân Pháp, biết bao người con Việt Nam đã ngã xuống để bảo vệ độc lập tự do.
Trong số đó, hình ảnh chị Võ Thị Sáu – người thiếu nữ anh dũng của vùng Đất Đỏ,
bất khuất, kiên cường đã trở thành một biểu tượng , ngọn lửa nồng cháy thắp sáng
bao niềm tin, nhiệt huyết trong lòng mỗi người dân. Đó là điều mà bản thân em
luôn ngưỡng mộ về người con gái dũng cảm ấy.
Võ Thị Sáu sinh năm 1933 tại huyện Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu. Gia đình chị
tuy nghèo nhưng lại giàu truyền thống yêu nước. Khi còn nhỏ, chị Sáu đã chứng
kiến cảnh đồng bào mình bị thực dân đàn áp, cướp bóc, đàn áp thẳng tay. Chính
những điều đó đã thúc đấy sự căm thù giặc sâu sắc trong tâm trí của cô bé Sáu và
cũng đồng thời nuôi dưỡng tinh thần yêu nước nồng nàn. Điều đặc biệt khiến em
cảm phục là chị tham gia cách mạng từ khi mới 12 tuổi, một độ tuổi mà ngày nay
chúng em còn đang ngồi trên ghế nhà trường, lo học từng con chữ, từng con điểm.
Thì với chị Sáu, tuổi thơ ấy gắn với những nhiệm vụ liên lạc bí mật, những lần
chuyển vũ khí, những lần theo chân các anh du kích để quan sát hoạt động của
địch.
Chị Sáu nổi tiếng bởi sự nhanh nhẹn, gan dạ và quyết đoán. Khi lớn hơn một chút,
chị được giao nhiệm vụ trừng trị những tên tay sai gian ác gây tội với nhân dân. Ở
tuổi 14 một độ tuổi còn mới chớm chị đã chẳng biết sợ là gì, chị Sáu đã dùng lựu
đạn ném vào tên cai Tô, một kẻ khét tiếng tàn ác. Dù không tiêu diệt được hắn,
hành động táo bạo ấy đã khiến giặc Pháp và tay sai vô cùng khiếp sợ. Sau đó
không lâu, chị tiếp tục tham gia nhiều hoạt động khác và lập nên nhiều chiến công
khiến quân địch hoang mang. Lòng dũng cảm của chị khiến em không khỏi ngạc
nhiên: tại sao một cô bé nhỏ nhắn lại có thể mạnh mẽ và quyết liệt đến vậy? Có lẽ
bởi trong chị luôn cháy bỏng tình yêu Tổ quốc, nỗi căm thù giặc và niềm tin vào
chiến thắng của dân tộc.
Năm 1949, trong một lần thực hiện nhiệm vụ, chị Sáu bị giặc bắt. Từ đây, chị phải
chịu biết bao cực hình và tra tấn dã man. Nhưng điều khiến em vô cùng cảm phục
và xúc động là chị không hề khuất phục. Dù bị đánh đập đến kiệt sức, chị vẫn kiên
quyết không khai nửa lời. Sự im lặng kiêu hãnh của chị đã khiến kẻ thù tức giận
nhưng cũng khâm phục. Em nghĩ, phải có một ý chí thép và lòng yêu nước vô hạn,
chị Sáu mới có thể đứng vững trước những cực hình man rợ như vậy mà chẳng hề
cuối đầu.
Cuối cùng, giặc đưa chị ra nhà tù Côn Đảo – nơi mệnh danh là “địa ngục trần
gian”. Nhưng ngay cả ở nơi tăm tối ấy, chị Sáu vẫn giữ tinh thần lạc quan, mạnh
mẽ. Chị hát, chị động viên các tù nhân khác, chị tin vào tương lai chiến thắng của
cách mạng. Những câu chuyện về nụ cười của chị trong tù, về việc chị hái hoa bên
đường khi giặc đưa ra pháp trường khiến em không khỏi nghẹn ngào. Trong
khoảnh khắc đối diện cái chết, chị không run sợ mà vẫn giữ phong thái hiên ngang:
“Tôi chỉ có tội yêu nước, yêu đồng bào!”. Câu nói ấy như một lời tuyên ngôn bất
tử, như ngọn lửa sáng rực trong lòng mỗi người Việt Nam yêu nước.
Ngày 23 tháng 1 năm 1952, chị Võ Thị Sáu bị giặc xử bắn khi mới 19 tuổi. Một
tuổi trẻ vừa mới bắt đầu đã phải dừng lại giữa chừng, nhưng cuộc đời chị trở thành
biểu tượng bất tử của tinh thần quả cảm. Mỗi lần nghĩ đến giây phút ấy, em luôn
cảm thấy vừa đau xót vừa tự hào. Chị Sáu đã không sống lâu, nhưng chị đã sống
một cuộc đời đầy ý nghĩa, tỏa sáng cả bầu trời – cuộc đời của một anh hùng.
Đối với thế hệ trẻ hôm nay, chị Võ Thị Sáu là tấm gương sáng ngời về lòng yêu
nước và sự hi sinh. Từ chị, em học được rằng: để bảo vệ Tổ quốc, mỗi người dân
dù nhỏ bé đến đâu cũng có thể đóng góp sức mình. Em cũng hiểu rằng những điều
chúng em đang hưởng ngày hôm nay – hòa bình, độc lập, hạnh phúc – đều được
đánh đổi bằng máu xương của biết bao thế hệ cha anh đi trước. Chúng em phải trân
trọng và biết ơn, đồng thời phải cố gắng học tập thật tốt để xây dựng , đóng góp
cho đất nước, tổ quốc đi lên sánh vai với các cường quốc nam châu mới có thể đền
đáp cũng như xứng đáng với sự hi sinh ấy.
Chị Võ Thị Sáu không chỉ là nhân vật lịch sử thông thường mà còn là biểu tượng
sống mãi trong lòng mỗi người, truyền cảm hứng cũng như sẽ là ngọn lửa thắp
sáng lí tưởng cho bao thế hệ. Cuộc đời chị như một ngọn lửa hồng cháy mãi, dù
ngắn ngủi nhưng tỏa sáng khắp chân trời bằng niềm tự hào, bất khuất của mình sẽ
là tấm gương, một bằng chứng sống cho sự tàn khóc của chiến tranh. Để mỗi người
dù là ai đi chăng nữa cũng sẽ hiểu rõ hơn hòa bình quý giá nhường nào. Chiến
tranh đã lụi tàn, chị cũng chẳng còn nữa, nhưng chắc hẳn ngọn lửa ấy sẽ vẫn được
thừa kế cháy hừng hực trong lòng thế hệ trẻ và tất cả người dân trên mảnh đất hình
chứ S này.


