VÕ THỊ SÁU (13)
TUỔI HAI MƯƠI GIỮA KHÓI BOM
Trong những năm kháng chiến chống Mỹ, đặc biệt giai đoạn ác liệt từ 1965 đến 1975, biết bao chàng trai, cô gái rời giảng đường, ruộng đồng để lên đường ra trận. Những đoàn quân hành quân dọc dãy Trường Sơn, những cô thanh niên xung phong bám trụ nơi trọng điểm đánh phá – tất cả đã tạo nên bản hùng ca bất tử của dân tộc.
Khi nhắc đến thời hoa lửa, không thể không nhớ tới Võ Thị Sáu – người con gái Đất Đỏ ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ. Hình ảnh cô gái hiên ngang bước ra pháp trường đã trở thành biểu tượng cho lòng quả cảm và niềm tin bất khuất. Dù đối diện cái chết, chị vẫn giữ trọn khí phách của một người chiến sĩ cách mạng. Câu chuyện của chị không chỉ là lịch sử, mà còn là lời nhắc nhở về giá trị của lý tưởng sống.
Hay như mười cô gái thanh niên xung phong ở Ngã ba Đồng Lộc – những bông hoa tuổi mười tám, đôi mươi đã vĩnh viễn nằm lại giữa đất trời Hà Tĩnh. Trong mưa bom bão đạn, họ vẫn hát, vẫn động viên nhau san lấp hố bom để giữ mạch máu giao thông thông suốt. Sự hy sinh của họ đã làm nên một địa danh thiêng liêng trong lòng người Việt.
Tuổi hai mươi của thời hoa lửa không có những buổi cà phê, không có mạng xã hội, không có những ước mơ cá nhân nhỏ bé. Họ ước mơ hòa bình. Họ tin rằng sự hy sinh hôm nay sẽ đổi lấy ngày mai tươi sáng cho đất nước.



