Võ Thị Sáu (18)
Võ Thị Sáu
Võ Thị Sáu – Khí Tiết Hiên Ngang Trước Giờ Hành Hình
Trong lịch sử kháng chiến chống thực dân Pháp, có một khoảnh khắc đã trở thành biểu tượng bất tử cho ý chí quật cường của người phụ nữ Việt Nam: đó là giây phút chị Võ Thị Sáu đối diện với cái chết tại pháp trường Côn Đảo. Hình ảnh người thiếu nữ Đất Đỏ bước đi giữa hai hàng lính gác, với đóa hoa lê-ki-ma cài trên mái tóc, đã tạc vào lòng đất mẹ một dáng đứng hiên ngang, lẫm liệt.
Sáng sớm ngày 23 tháng 1 năm 1952, không gian nghĩa trang Hàng Dương bao trùm bởi một bầu không khí u uất và lạnh lẽo. Thế nhưng, giữa vòng vây của những họng súng đen ngòm và những khuôn mặt lạnh lùng của kẻ thù, chị Sáu hiện lên với một vẻ đẹp thanh cao đến lạ lùng. Chị bước đi ung dung, đôi chân trần bấm lên sỏi đá Côn Đảo nhưng gương mặt lại bình thản như đang đi dạo giữa vườn hoa quê nhà. Chị hát, tiếng hát trong trẻo của người con gái tuổi mười tám vang lên giữa tiếng sóng biển rì rào, át cả tiếng xiềng xích loảng xoảng, khiến quân thù cũng phải bàng hoàng, khiếp nhược.
Cao trào của khí tiết anh hùng rực sáng nhất chính là lúc tên đội trưởng hành quyết tiến lại định bịt mắt chị bằng chiếc băng đen. Với một ánh mắt sắc lẹm và giọng nói đanh thép, chị đã khước từ: “Không cần bịt mắt tôi. Hãy để cho đôi mắt tôi được nhìn đất nước thân yêu đến giây phút cuối cùng và tôi có đủ can đảm để nhìn thẳng vào họng súng của các người!”. Câu nói ấy không chỉ là một lời tuyên bố, mà là một đòn giáng mạnh mẽ vào bản chất hèn nhát của kẻ xâm lược. Chị muốn dùng đôi mắt sáng ngời của chính nghĩa để phán xét những kẻ đang tâm chà đạp lên độc lập dân tộc.
Khi những nòng súng đen ngòm lăm lăm chĩa vào lồng ngực mảnh dẻ, chị Sáu không hề run sợ. Chị ngẩng cao đầu, nhìn thẳng vào những họng súng ấy bằng một thái độ khinh bỉ. Giây phút tên chỉ huy hô lệnh bắn, chị đã dùng hết sức lực cuối cùng để hô vang: “Việt Nam độc lập muôn năm! Hồ Chủ tịch muôn năm!”. Tiếng hô ấy hòa cùng tiếng súng chát chúa, vang vọng khắp đại ngàn Hàng Dương.
Chị ngã xuống, máu của người thiếu nữ anh hùng thấm đẫm mảnh đất Côn Đảo, nhưng nụ cười của chị dường như vẫn còn đọng lại trên môi. Chị ra đi khi đóa hoa lê-ki-ma trên tóc vẫn còn thắm sắc, để lại một huyền thoại về sự hy sinh cao cả. Cái chết của chị không phải là sự kết thúc, mà là sự bắt đầu của một sức sống bất diệt, truyền ngọn lửa căm thù giặc và lòng yêu nước cháy bỏng cho hàng triệu con tim Việt Nam.
Giờ đây, mỗi khi nhắc đến pháp trường Hàng Dương năm ấy, người ta không chỉ nhớ về một bản án tử hình tàn bạo, mà còn nhớ về một tượng đài bằng xương bằng thịt của lòng dũng cảm. Chị Võ Thị Sáu đã dạy cho chúng ta biết rằng: có những cái chết đã hóa thành bất tử, và có những con người, dù nằm xuống, vẫn mãi mãi hiên ngang trong tư thế của kẻ chiến thắng.



