Võ Thị Sáu (2)
Sinh ra trong một gia đình nghèo khó, cha làm nghề đánh xe ngựa, mẹ bán hàng rong tại chợ, tuổi thơ của Võ Thị Sáu sớm phải chứng kiến cảnh quê hương chìm trong khói lửa chiến tranh. Lớn lên từ vùng Đất Đỏ giàu truyền thống cách mạng, cô thiếu nữ với đôi mắt sáng và nụ cười rạng rỡ ấy đã sớm giác ngộ lý tưởng. Từ những ngày đầu tham gia kháng chiến, chị đã không ngần ngại nhận những nhiệm vụ hiểm nguy, làm giao thông liên lạc, tiếp tế và dũng cảm tham gia các hoạt động trinh sát, thậm chí dùng l
Sinh ra trong một gia đình nghèo khó, cha làm nghề đánh xe ngựa, mẹ bán hàng rong tại chợ, tuổi thơ của Võ Thị Sáu sớm phải chứng kiến cảnh quê hương chìm trong khói lửa chiến tranh. Lớn lên từ vùng Đất Đỏ giàu truyền thống cách mạng, cô thiếu nữ với đôi mắt sáng và nụ cười rạng rỡ ấy đã sớm giác ngộ lý tưởng. Từ những ngày đầu tham gia kháng chiến, chị đã không ngần ngại nhận những nhiệm vụ hiểm nguy, làm giao thông liên lạc, tiếp tế và dũng cảm tham gia các hoạt động trinh sát, thậm chí dùng lựu đạn diệt ác ôn. Mỗi bước chân của chị đều in dấu sự gan dạ, dũng cảm, trở thành nỗi khiếp sợ của quân thù và là niềm tự hào của đồng đội.
Trong một lần làm nhiệm vụ, do sự phản bội của kẻ xấu, chị không may sa vào tay giặc. Dù bị kẻ thù dùng đủ mọi hình thức tra tấn dã man và cực hình tàn bạo, cô gái trẻ năm ấy vẫn giữ vững khí tiết người chiến sĩ cách mạng, thà hy sinh chứ tuyệt đối không hé nửa lời khai báo. Trước sự kiên cường và bất khuất ấy, thực dân Pháp dù biết chị chưa đủ tuổi thành niên vẫn mở phiên tòa kết án tử hình, đày chị ra Côn Đảo – "địa ngục trần gian" – để chờ ngày hành hình.
Những ngày tháng cuối cùng trong xà lim tử tù Côn Đảo là minh chứng rõ nét nhất cho vẻ đẹp tâm hồn và bản lĩnh phi thường của Võ Thị Sáu. Dù đối diện với cái chết, chị vẫn vô cùng lạc quan, yêu đời. Chị truyền cho các bạn tù ngọn lửa của niềm tin và hy vọng bằng những câu hát, tiếng cười trong trẻo, và bằng cả sự đan len để làm những chiếc khăn gửi về cho má. Chị là nguồn sáng, là điểm tựa tinh thần cho những người cùng chung cảnh ngộ, khiến ngay cả bọn cai ngục cũng phải nể sợ trước tinh thần thép của người con gái đất phương Nam.
Khoảnh khắc bước ra pháp trường vào rạng sáng ngày 23 tháng 1 năm 1952 đã trở thành một huyền thoại. Khi viên cố đạo ngỏ lời làm lễ rửa tội, chị đã dõng dạc từ chối bằng một câu nói đi vào lịch sử: "Tôi không có tội! Nếu muốn rửa tội, xin hãy rửa tội cho những kẻ đang muốn giết tôi đây". Khi quân lính lên đạn, chị kiên quyết không đồng ý bịt mắt, mỉm cười hiên ngang nhìn thẳng vào họng súng kẻ thù. Trước khi hy sinh, chị còn hô vang những lời đanh thép: "Đả đảo thực dân Pháp! Việt Nam độc lập muôn năm! Hồ Chí Minh muôn năm!". Tiếng hô của chị vang vọng khắp đất trời, vỡ òa vào không gian, khẳng định cho ý chí độc lập, tự do mãnh liệt của dân tộc.
Hình ảnh người nữ du kích tuổi trăng tròn hiên ngang đối mặt với cái chết đã thức tỉnh lương tri nhân loại, làm lay động hàng triệu trái tim yêu chuộng hòa bình. Viên đạn của kẻ thù chỉ có thể cướp đi sinh mạng của chị, nhưng không bao giờ khuất phục được tinh thần bất khuất của chị. Máu của chị đã hòa vào biển cả Côn Đảo, nuôi dưỡng những hàng dương xanh ngắt vươn lên giữa ngàn khơi.
Ngày nay, chiến tranh đã lùi xa, thời hoa lửa đã khép lại, nhưng hình ảnh Võ Thị Sáu vẫn sống mãi trong tâm khảm của dân tộc như một biểu tượng thiêng liêng của thế hệ trẻ anh hùng. Chị đã hiến dâng trọn vẹn tuổi thanh xuân rực rỡ nhất của mình cho mùa hoa độc lập, tự do của đất nước. Noi gương chị, thế hệ trẻ Việt Nam hôm nay luôn tự hào, khắc ghi công ơn và nguyện tiếp bước con đường mà lớp lớp cha anh đã chọn, dựng xây Tổ quốc ngày càng giàu đẹp và xứng đáng với những gì thế hệ đi trước đã đánh đổi và hy sinh.



