Võ Thị Sáu
Trong dòng chảy hào hùng của lịch sử dân tộc, có những con người dù tuổi đời còn rất trẻ nhưng đã kịp để lại dấu ấn bất tử bằ ng lòng yêu nước nồ ng nàn và sự hy sinh trọn vẹn cho Tổ quốc. Một trong những bông hoa đẹp nhất của thời đại ấy chính là chị Võ Thị Sáu – người nữ anh hùng đã “sống như tiếng pháo thét”, để rồ i “chết hóa thành bất tử” trong lòng nhân dân.
Chị Võ Thị Sáu sinh năm 1933 tại Đất Đỏ (Bà Rịa – Vũng Tàu), trong một gia đình lao động nghèo nhưng giàu truyề n thống cách mạng. Từ khi còn rất nhỏ, chị đã sớm chứng kiến cảnh thực dân áp bức, bóc lột đồ ng bào mình. Chính những hình ảnh ấy đã hun đúc trong chị lòng căm thù giặc và ý chí chiến đấu mãnh liệt. Mới chỉ 14–15 tuổi, khi bao đứa trẻ cùng trang lứa vẫn còn hồ n nhiên với trò chơi tuổi thơ, thì chị Sáu đã trở thành liên lạc viên, trinh sát, và chiến sĩ gan dạ trong đội Công an xung phong.
Dù tuổi đời còn non trẻ, chị luôn xông pha ở những nhiệm vụ nguy hiểm nhất. Lầ n ném lựu đạn vào tên cai Tây ngay giữa chợ Đất Đỏ là minh chứng rõ ràng nhất cho tinh thầ n quả cảm của chị. Khi bị bắt và đưa ra Côn Đảo, dù bị tra tấn dã man, chị vẫn giữ vững khí tiết người chiến sĩ cách mạng. Những tên cai ngục đã từng cố gắng lung lạc ý chí của cô gái mười bảy tuổi, nhưng chỉ nhận lại là sự kiên cường đến lạ lùng. Chị đã sống với phương châm: “Thà chết chứ không phản bội đồ ng bào, không phản bội Tổ quốc”.
Ngày 23 tháng 1 năm 1952, chị bị xử bắn tại pháp trường Côn Đảo. Nhưng kỳ lạ thay, chị đã bước đến pháp trường với dáng vẻ thanh thản và nụ cười rực sáng. Người con gái ấy hát vang “Tiến quân ca”, đôi chân kiên định bước đi, như thể không phải đi đến cái chết mà là bước vào trang sách vĩnh cửu của lịch sử. Chính sự bình thản ấy đã khiến kẻ thù phải cúi đầ u khiếp sợ, còn nhân dân thì càng thêm kính phục.
Dù chỉ sống đến tuổi mười bảy, nhưng “tuổi nhỏ chí lớn”, chị Võ Thị Sáu đã để lại tấm gương sáng chói về lòng yêu nước, tinh thầ n bất khuất và sự hy sinh cao đẹp. Hôm nay, khi đứng trước tượng đài chị, khi đến viếng mộ chị ở Côn Đảo – nơi ngập tràn hoa tươi và ánh nến mỗi đêm – ta mới hiểu: anh hùng không cầ n sống lâu, anh hùng cầ n sống đúng. Chị Sáu đã sống một cuộc đời ngắn ngủi nhưng rực rỡ như ngọn đuốc thắp sáng niề m tin, như bông hoa đỏ thắm nở giữa phong ba.



