Võ Thị Sáu
“Huyền thoại của đất đỏ”
Trong tác phẩm Nỗi buồn của chiến tranh, Bảo Ning đã từng viết “Chao ôi! Chiến tranh là cõi không nhà, không cửa, của lang thang khốn khổ và phiêu bạt vĩ đại, là cõi không đàn ông không đàn bà, là thế giới thảm sầu vô cảm và tuyệt tự khủng khiếp nhất của dòng giống con người”
Võ Thị Sáu, nữ Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân trẻ tuổi nhất, sinh năm 1933 trong một gia đình nghèo ở Đất Đỏ. Khi mới 14 tuổi, chị đã theo anh trai tham gia hoạt động cách mạng trong chiến khu, vừa làm nhiệm vụ mua hàng, vừa làm giao liên để thu thập tình báo về địch.
Vào sáng ngày 23/01/1952, chị đã anh dũng hy sinh khi bị giặc Pháp xử bắn. Trước giờ phút cuối cùng, với nét mặt ung dung, bước đi vững vàng, đầu ngẩng cao, chị cất lên bài Quốc tế ca với tinh thần lạc quan cách mạng, thể hiện khí tiết bất khuất của người chiến sĩ cộng sản. “ Không cần bịt mắt tôi. Hãy để cho đôi mắt tôi được nhìn đất nước thân yêu đến giây phút cuối cùng và tôi có đủ can đảm để nhìn thẳng vào họng súng của các người!”
Chiến tranh là thế, nó tàn bạo cào xé linh hồn của mỗi con người kể cả khi nó kết thúc, những nỗi đau không thể cất thành lời của người mẹ. Mỗi tất đất là một cơ thể rách toạc, mỗi viên gạch là một lời thề, có người vừa viết thư cho mẹ hôm sau đã không còn, có đồng đội gối đầu nhau nằm ngủ hôm sau chỉ còn lại một người người kia đã hóa thành cát bụi. Đó phải chăng là cái chết lặng thầm không cần gọi tên? Nếu không có những người anh dũng hy sinh liều mạng chiến đấu, họ chiến đấu cho từng phút còn thở, họ gối đầu nhau ngủ giữa xác bạn bè, họ vẽ chân dung đồng đội giữa pháo sáng để lưu giữ lấy một khuôn mặt khi biết ngày mai có thể không còn ai sống để mà nhớ.
Võ Thị Sáu là tấm gương sáng về lòng yêu nước, sự hy sinh và kiên cường. Di sản của chị nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay ra sức phấn đấu, rèn luyện thể chất, nâng cao tri thức và cống hiến sức mình cho sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc, góp phần đưa đất nước phát triển, phồn vinh và văn minh.
Chiến traqnh đã qua đi nhưng ký ức về một thời bom rơi đạn nổ về một thời hoa lửa thì vẫn mãi còn đó những năm tháng mà chàng trai cô gái lứa đôi mươi, gửi lại giấy bút, xách ba lô lên vai ra chiến trận để bảo vệ Tổ quốc. “ Chúng tôi mong được gi nhận rằng chúng tôi đã từng sống, chiến đấu và chết trong một mùa Xuân giữa đất trời như trăm ngàn cái chết của người Việt Nam chân chính cho Tổ quốc và dân tộc sống còn. Xin cho chúng tôi gởi đến những người đang sống, sống đúng ý nghĩa của nó lời biết ơn sâu sắc vì các bạn đang làm cho cái chết của chúng tôi giữ được đầy đủ ý nghĩa. Các bạn đang lao động quên mình cũng như chúng tôi đã chiến đấu quên mình cho đất nước ta ngày nay tươi đẹp, cho dân ta ngày càng ấm no, hạnh phúc, cho xã hội ta ngày càng dân chủ công bằng". ( Thư gửi người còn sống của tiểu đội 1, Trung đội Ký con, Trung đoàn Bình Giã, Quân giải phóng miền Nam)



