Võ Thị Sáu (7)
Võ Thị Sáu
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
Khi tuổi hai mươi hóa thành bất tử
Có những thế hệ được sống trong hòa bình, và có những thế hệ phải bước qua chiến tranh để đổi lấy hai chữ “tự do”. Lật giở từng trang sử dân tộc, tôi luôn bị ám ảnh bởi một câu hỏi: Điều gì khiến những con người rất trẻ có thể bình thản đối diện với cái chết? Và rồi, khi đọc về Võ Thị Sáu, tôi dường như đã tìm thấy câu trả lời.
Sinh năm 1933 tại Bà Rịa – Vũng Tàu, Võ Thị Sáu tham gia hoạt động cách mạng khi mới mười bốn, mười lăm tuổi. Ở cái tuổi ấy, lẽ ra chị có thể sống một cuộc đời giản dị như bao thiếu nữ khác. Nhưng lịch sử đã chọn chị – hay đúng hơn, chị đã chọn lịch sử. Chị tham gia đội công an xung phong, làm liên lạc, trinh sát, trực tiếp chiến đấu. Và rồi, năm 1952, chị bị thực dân Pháp xử bắn tại Côn Đảo khi mới tròn mười chín tuổi.
Điều khiến người đời khắc ghi không chỉ là sự hy sinh, mà là tư thế hiên ngang trước giây phút cuối cùng. Người ta kể rằng chị từ chối bị bịt mắt, bình thản bước ra pháp trường, cất cao tiếng hát. Trước họng súng của kẻ thù, chị không run sợ, không oán hận – chỉ có niềm tin mãnh liệt vào ngày mai độc lập. Tuổi hai mươi của chị khép lại giữa biển trời Côn Đảo, nhưng lại mở ra một biểu tượng bất tử cho hàng triệu trái tim Việt Nam.
“Thời hoa lửa” – đó không chỉ là những năm tháng bom đạn đỏ rực bầu trời, mà còn là thời đại của lý tưởng cháy bỏng. Hoa là vẻ đẹp của tuổi trẻ. Lửa là thử thách của chiến tranh. Trong khói lửa ấy, những con người như Võ Thị Sáu đã nở rộ như những đóa hoa kiên cường nhất. Họ sống ngắn ngủi nhưng rực rỡ, như sao băng vụt sáng rồi in mãi vào bầu trời lịch sử.
Là một sinh viên của thế hệ hôm nay, tôi không phải cầm súng ra chiến trường. Tôi không phải đối diện với pháp trường hay tra tấn. Nhưng tôi tự hỏi: liệu mình đã sống đủ xứng đáng với những hy sinh ấy chưa? Nếu thế hệ trước đánh đổi tuổi xuân bằng máu, thì thế hệ chúng tôi phải đánh đổi bằng điều gì? Có lẽ là bằng sự nỗ lực học tập, bằng trách nhiệm công dân, bằng khát vọng đưa đất nước phát triển mạnh mẽ hơn trong thời bình.Câu chuyện của Võ Thị Sáu không khơi dậy trong tôi nỗi bi thương, mà là sự thôi thúc. Thôi thúc phải sống có lý tưởng. Thôi thúc phải dám ước mơ lớn và hành động quyết liệt. Bởi lẽ, lòng yêu nước không chỉ thể hiện trong chiến tranh, mà còn trong cách chúng ta học tập, làm việc và phụng sự xã hội mỗi ngày.
“Câu chuyện thời hoa lửa” vì thế không nằm yên trong quá khứ. Nó đang âm thầm cháy trong tim mỗi người trẻ hôm nay. Khi chúng ta biết trân trọng hòa bình, biết sống tử tế và có trách nhiệm, ngọn lửa ấy sẽ không bao giờ tắt.
Tuổi hai mươi của chị đã hóa thành bất tử.
Tuổi hai mươi của chúng tôi – xin được sống sao cho xứng đáng.



