VÕ THỊ SÁU: BÔNG HOA ĐỎ CỦA ĐẤT ĐỎ
Võ Thị Sáu tham gia cách mạng từ nhỏ, làm liên lạc và chiến đấu chống thực dân Pháp. Dù bị bắt và kết án tử hình khi còn rất trẻ, chị vẫn giữ vững khí tiết.
Năm ấy tôi bị giam tại nhà tù Côn Đảo. Cuộc sống nơi đây vô cùng khắc nghiệt. Những bức tường đá lạnh lẽo, những trận đòn roi và tiếng khóa sắt va vào nhau mỗi ngày khiến nhiều người tuyệt vọng.
Trong số những người bị giam giữ có một cô gái rất trẻ tên là Võ Thị Sáu.
Lần đầu gặp chị, tôi vô cùng bất ngờ. Chị nhỏ tuổi hơn tôi tưởng rất nhiều. Khuôn mặt hiền hậu, đôi mắt sáng và nụ cười luôn thường trực trên môi khiến tôi khó tin rằng đó là một người đang chờ ngày bị xử bắn.
Một tối, khi mọi người đang ngồi tựa lưng vào tường, tôi khẽ hỏi:
"Em có sợ không?"
Chị Sáu mỉm cười:
"Ai mà chẳng sợ chết chị. Nhưng nếu mình sợ mà bỏ cuộc thì đất nước bao giờ mới độc lập."
Câu nói giản dị ấy khiến tôi nhớ mãi.
Dù thường xuyên bị gọi đi thẩm vấn và tra tấn, chị chưa bao giờ tỏ ra yếu đuối. Mỗi lần trở về buồng giam với những vết thương trên người, chị vẫn động viên những người xung quanh.
Có lần một chị tù nhân bật khóc vì nhớ gia đình. Chị Sáu nhẹ nhàng nắm tay:
"Rồi sẽ có ngày đất nước hòa bình, mọi người sẽ được đoàn tụ."
Những lời nói ấy giống như ngọn lửa sưởi ấm giữa chốn lao tù lạnh giá.
Một buổi sáng đầu năm 1952, cánh cửa buồng giam mở ra. Tên cai ngục đọc lớn tên Võ Thị Sáu. Mọi người đều hiểu điều gì sắp xảy ra.
Không khí trong phòng trở nên nặng nề.
Nhưng người bình tĩnh nhất lại chính là chị.
Chị đứng dậy chỉnh lại mái tóc, nhìn mọi người rồi mỉm cười:
"Các chị ở lại mạnh khỏe nhé. Nhất định nước mình sẽ thắng."
Nhiều người bật khóc.
Sáng hôm sau, từ xa tôi nhìn thấy chị bước ra pháp trường. Chị đi rất thẳng lưng, không hề cúi đầu trước kẻ thù. Khi lính định bịt mắt, chị kiên quyết từ chối.
Trong ánh bình minh trên đảo, chị cất cao tiếng hát.
Tiếng hát vang lên giữa biển trời bao la khiến những người chứng kiến không thể nào quên.
Ít phút sau, loạt súng vang lên.
Người con gái tuổi mười chín ngã xuống nhưng tinh thần của chị vẫn còn mãi.
Nhiều năm sau, khi đất nước hòa bình, tôi có dịp trở lại Côn Đảo. Đứng trước phần mộ Võ Thị Sáu, tôi lại nhớ đến nụ cười bình thản của chị trong những ngày cuối đời.
Chị đã hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng tên tuổi của chị sẽ mãi sống trong trái tim của nhân dân Việt Nam như một biểu tượng của lòng yêu nước và sự bất khuất.


