Bài viết

VÕ THỊ SÁU – ĐÓA HOA ĐỎ GIỮA NGỤC TÙ CÔN ĐẢO

Giữa những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh, có một cô gái tuổi đời còn rất trẻ nhưng mang trái tim kiên cường hơn thép. Võ Thị Sáu – nữ anh hùng tuổi thiếu niên của dân tộc Việt Nam – đã dùng cả tuổi xuân để chiến đấu cho Tổ quốc. Dù đứng trước họng súng quân thù, chị vẫn hiên ngang cất tiếng hát, để lại hình ảnh bất tử về lòng yêu nước và tinh thần bất khuất của người phụ nữ Việt Nam.

Gia Lai13/05/2026Nguyễn Bảo Uyên (Chi đoàn: 10A1- Đoàn Trường THPT Vĩnh Thạnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Hồi đó tôi cũng bị địch bắt giam ở nhà tù Côn Đảo. Nơi ấy lạnh lẽo và đáng sợ lắm. Ban ngày thì roi vọt, tra tấn; ban đêm chỉ nghe tiếng sóng biển hòa với tiếng xiềng xích kéo lê trên nền đá. Ai bước chân vào đó cũng mang trong lòng nỗi sợ.

Nhưng giữa chốn địa ngục ấy lại có một cô gái trẻ luôn khiến mọi người khâm phục. Đó là Võ Thị Sáu.

Ngày chị Sáu bị áp giải vào trại giam, tôi cứ nghĩ đó chỉ là một cô bé mới lớn. Chị nhỏ người, mái tóc đen cắt ngắn, đôi mắt sáng nhưng rất bình thản. Dù bị trói tay, chị vẫn ngẩng cao đầu bước đi, không hề tỏ ra sợ hãi.

Bọn lính canh nổi tiếng hung ác. Chúng đánh đập tù nhân dã man để ép khai thông tin. Nhưng với chị Sáu, chúng không lấy được nửa lời. Có lần tên cai ngục quát lớn:
‘Mày còn trẻ, chỉ cần nhận tội rồi cúi đầu xin tha thì sẽ được sống!’

Chị Sáu nhìn thẳng vào mặt hắn rồi đáp:
‘Tôi không có tội. Người có tội là những kẻ cướp nước!’

Cả phòng giam lặng đi. Một cô gái tuổi còn rất trẻ mà khí phách lớn đến vậy khiến ai cũng nghẹn lòng.

Đêm trước ngày bị xử bắn, chị Sáu vẫn bình tĩnh lạ thường. Chị còn hát những bài ca cách mạng để động viên mọi người. Giọng hát vang lên giữa nhà tù tối tăm nghe vừa đau xót vừa mạnh mẽ như ngọn lửa không chịu tắt.

Sáng hôm sau, lính áp giải chị ra pháp trường. Chúng định bịt mắt nhưng chị gạt đi và nói:
‘Không cần bịt mắt tôi. Hãy để tôi nhìn đất nước mình lần cuối.’

Khi tiếng súng vang lên, nhiều người trong chúng tôi bật khóc. Nhưng hình ảnh chị Võ Thị Sáu hiên ngang giữa pháp trường ngày hôm ấy đã trở thành biểu tượng bất diệt của lòng yêu nước.

Bao nhiêu năm trôi qua rồi, tôi vẫn nhớ rất rõ ánh mắt kiên cường của cô gái ấy. Chị ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng tinh thần bất khuất của chị thì sống mãi với non sông Việt Nam.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn