VÕ THỊ SÁU – ĐÓA HOA LÊ-KI-MA BẤT TỬ TRONG LÒNG THẾ HỆ TRẺ

Nước Việt Nam trải qua hàng ngàn năm lịch sử luôn tự hào bởi những người con anh dũng, mà trong đó, dấu chân của những người phụ nữ kiên cường đã tạc vào dáng đứng quê hương. Bên cạnh người anh hùng Bế Văn Đàn lấy thân làm giá súng, lịch sử dân tộc còn khắc ghi sâu sắc hình ảnh một người con gái Đất Đỏ kiên trung, người đã hóa thân thành đóa hoa lê-ki-ma bất tử – Nữ anh hùng Võ Thị Sáu.
Chị Võ Thị Sáu tham gia cách mạng khi tuổi đời còn rất trẻ, cái tuổi mà lẽ ra chị đang được sống trong sự yêu thương, bảo bọc của gia đình. Nhưng lòng yêu nước căm thù giặc đã thôi thúc người con gái ấy bước vào con đường đấu tranh hiểm nguy.
Hình ảnh chị Sáu đẹp nhất, lộng lẫy nhất và cũng bi tráng nhất chính là những giây phút cuối cùng tại pháp trường Côn Đảo. Trước cái chết cận kề:
- Chị từ chối bịt mắt vì muốn nhìn thấy đất nước thân yêu đến phút cuối cùng.
- Chị ngẩng cao đầu, ung dung cài bông hoa tươi lên mái tóc.
- Chị cất cao tiếng hát bài Tiến quân ca, để tiếng hát át đi tiếng súng của kẻ thù.
Sự hy sinh của chị ở tuổi mười tám là một tượng đài vĩ đại về lòng dũng cảm. Chị ngã xuống, nhưng tinh thần, khí phách và tình yêu Tổ quốc của chị đã hóa thân vào từng tấc đất, từng ngọn sóng khơi xa của Côn Đảo, trở thành biểu tượng của vẻ đẹp thanh xuân bất diệt.
Sống trong một đất nước hòa bình, độc lập, chúng tôi – những học sinh đang ngồi trên ghế nhà trường – không khỏi xúc động và nghiêng mình kính cẩn trước sự hy sinh của chị.
Chúng tôi tự hỏi: Lấy đâu ra sức mạnh phi thường để một cô gái tuổi mười tám lại có thể hiên ngang, bất khuất trước họng súng của kẻ thù như thế?
Và câu trả lời chính là: Đó là tình yêu quê hương nồng nàn, là khát vọng tự do cháy bỏng cho đồng bào.
Sự hy sinh của chị Võ Thị Sáu nhắc nhở chúng tôi rằng: Mỗi mét đất dưới chân chúng tôi đi, mỗi bầu không khí tự do chúng tôi hít thở ngày hôm nay đều được đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả tuổi thanh xuân của những người đi trước. Hòa bình này thật thiêng liêng và đáng giá biết bao!
Chị Võ Thị Sáu đã ngã xuống khi những ước mơ thời thiếu nữ còn dang dở. Trách nhiệm của thế hệ học sinh hôm nay là phải sống, học tập và cống hiến để viết tiếp những ước mơ dựng xây đất nước của chị:
- Nuôi dưỡng lý tưởng sống cao đẹp: Không sống hoài, sống phí, luôn biết yêu thương, chia sẻ và có trách nhiệm với gia đình, cộng đồng.
- Không ngừng nỗ lực học tập: Rèn luyện cả tài lẫn đức để mai này góp phần xây dựng quê hương Việt Nam ngày càng giàu đẹp, văn minh, sánh vai với các cường quốc năm châu như sinh thời Bác Hồ hằng mong ước.
Đóa hoa lê-ki-ma ấy chưa bao giờ tàn lụi. Chị Võ Thị Sáu và những người anh hùng như anh Bế Văn Đàn sẽ luôn là ngọn hải đăng dẫn lối cho lý tưởng của thế hệ trẻ. Chúng tôi nguyện sống xứng đáng với sự hy sinh của các anh, các chị, quyết tâm bảo vệ và dựng xây Tổ quốc Việt Nam mãi mãi xanh tươi, hòa bình!



