VÕ THỊ SÁU – ĐÓA HOA LÊ-MA-GƠ BẤT TỬ TRÊN ĐẤT CÔN ĐẢO
VÕ THỊ SÁU – ĐÓA HOA LÊ-MA-GƠ BẤT TỬ TRÊN ĐẤT CÔN ĐẢO
Lịch sử dân tộc Việt Nam đã ghi danh biết bao người con anh dũng, nhưng có lẽ hình ảnh một người thiếu nữ trẻ tuổi, bước đi hiên ngang giữa họng súng quân thù với đóa hoa cài trên mái tóc đã trở thành một biểu tượng bất diệt. Người thiếu nữ ấy là Võ Thị Sáu – người con gái vùng đất đỏ, người anh hùng đã hóa thân thành huyền thoại trong những năm tháng "thời hoa lửa" hào hùng.
1. Người con gái tuổi mười sáu và trái tim yêu nước
Võ Thị Sáu sinh ra trong một gia đình nghèo tại huyện Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu. Lớn lên trong cảnh nước mất nhà tan, chứng kiến sự tàn bạo của thực dân Pháp, lòng yêu nước trong chị đã nhen nhóm ngay từ khi còn rất nhỏ. Mới 14 tuổi, chị đã tham gia đội Công an xung phong Đất Đỏ, làm nhiệm vụ liên lạc và tiếp tế cho kháng chiến.
Khác với những bạn bè cùng trang lứa còn đang trong vòng tay mẹ, chị Sáu đã mang trong mình ý chí sắt đá. Chị không sợ hiểm nguy, nhiều lần trực tiếp tham gia các trận đánh, dùng lựu đạn tiêu diệt ác ôn ngay giữa chợ Đất Đỏ. Chính sự thông minh, gan dạ và lòng quả cảm phi thường ấy đã khiến kẻ thù phải khiếp sợ và căm phẫn.
2. Sự kiên trung trong lao tù thực dân
Năm 1950, trong một chuyến công tác, Võ Thị Sáu sa vào tay giặc. Chúng đã dùng mọi cực hình tra tấn dã man nhất, từ đòn roi đến điện giật, hòng khuất phục người thiếu nữ chưa đầy đôi mươi. Thế nhưng, kẻ thù đã hoàn toàn thất bại. Trước những đòn tra tấn, chị không hề hé môi khai báo bất cứ thông tin nào của tổ chức.
Chị bị thực dân Pháp đưa ra tòa án quân sự và bị tuyên án tử hình. Khi nghe bản án, chị không hề run sợ mà còn dõng dạc tuyên bố: "Yêu nước, chống bọn thực dân xâm lược không phải là tội!". Sự tự tin và khí phách ấy đã làm cho những kẻ cầm quyền lúc bấy giờ phải bàng hoàng. Vì sợ sự phản kháng của nhân dân, giặc đã bí mật chuyển chị ra Côn Đảo – "địa ngục trần gian" – để thi hành bản án vào đầu năm 1952.
3. Giây phút bất tử giữa pháp trường
Ngày 23 tháng 1 năm 1952, tại Côn Đảo, cuộc hành quyết bắt đầu. Khi giặc đưa chị ra pháp trường, chị Sáu vẫn giữ thái độ bình thản đến lạ thường. Chị không cần khăn bịt mắt, chị muốn được nhìn thấy quê hương đất nước lần cuối cùng trước khi nhắm mắt. Chị ngắt một đóa hoa lê-ma-gơ cài lên tóc, bước đi giữa hai hàng lính với tư thế của một người chiến thắng.
Đứng trước họng súng của quân thù, chị đã hát vang bài quốc ca, giọng hát trong trẻo nhưng đầy uy lực vang vọng cả một góc biển trời Côn Đảo. Khi tên chỉ huy hô lệnh bắn, chị đã hét lớn: "Đả đảo thực dân Pháp! Việt Nam độc lập muôn năm! Hồ Chủ tịch muôn năm!". Những viên đạn oan nghiệt đã bắn vào lồng ngực người thiếu nữ trẻ, nhưng chúng không thể giết chết được ý chí và tinh thần của chị. Chị ngã xuống khi tuổi đời mới tròn mười chín, lứa tuổi đẹp nhất của đời người.
4. Huyền thoại về người con gái Đất Đỏ
Dù chị đã hy sinh, nhưng tên tuổi của Võ Thị Sáu vẫn sống mãi trong lòng nhân dân. Tại Côn Đảo, người ta kể cho nhau nghe những câu chuyện huyền bí về chị. Rằng mộ chị lúc nào cũng có hoa tươi, rằng hương hồn chị luôn che chở cho những người khốn khổ. Chị không chỉ là một liệt sĩ, chị đã trở thành một vị thần trong tâm thức của người dân, biểu tượng cho sự trong sáng và khí tiết thanh cao.
Nhà thơ Phan Thị Thanh Nhàn đã từng viết những dòng đầy xúc động về chị:
"Người thiếu nữ ấy như một loài hoa
Chẳng bao giờ phai nhạt sắc hương...
Chị Sáu đã hy sinh rồi
Giọng hát vẫn còn vang mãi..."
5. Bài học cho thế hệ trẻ hôm nay
Câu chuyện về chị Võ Thị Sáu là một bản anh hùng ca bất hủ về lòng yêu nước. Chị là tấm gương sáng ngời cho thế hệ trẻ chúng em soi vào để tự rèn luyện mình. Trong thời đại hòa bình ngày nay, chúng em không còn phải cầm súng ra trận như chị năm xưa, nhưng trách nhiệm bảo vệ và xây dựng Tổ quốc vẫn luôn đè nặng trên vai.
Mỗi khi gặp khó khăn trong học tập hay cuộc sống, em lại nhớ đến hình ảnh người thiếu nữ 19 tuổi hiên ngang trước họng súng giặc để thêm động lực vươn lên. Sự hy sinh của chị nhắc nhở chúng em rằng: Hòa bình không phải tự nhiên mà có, nó được xây dựng bằng xương máu và khát vọng của những người đi trước.
Kết luận
Chị Võ Thị Sáu đã ra đi, nhưng đóa hoa lê-ma-gơ của chị vẫn mãi nở rực rỡ trên mảnh đất quê hương. "Thời hoa lửa" có thể đã lùi xa vào dĩ vãng, nhưng ngọn lửa yêu nước mà chị đã thắp lên sẽ còn cháy mãi trong tim các thế hệ học sinh Việt Nam. Chúng em nguyện hứa sẽ học tập thật tốt để xứng đáng với sự hy sinh cao cả của chị, để đất nước Việt Nam ngày càng giàu đẹp và vững bền.


