Võ Thị Sáu
Võ Thị Sáu tham gia cách mạng từ khi mới 14 tuổi. Với sự thông minh, nhanh nhẹn, chị đã hoàn thành xuất sắc nhiều nhiệm vụ giao liên, mua hàng tiếp tế cho chiến khu và trực tiếp tham gia vào các trận đánh ném lựu đạn diệt ác ôn tại địa phương. Trong một trận đánh năm 1950, chị không may bị giặc bắt.
Dù bị tra tấn bằng những cực hình dã man nhất, người con gái đất đỏ ấy không nửa lời khai báo. Kẻ thù hoảng sợ trước ý chí của chị nên đã đưa chị ra tòa án quân sự, tuyên án tử hình khi chị chưa đầy 18 tuổi. Đầu năm 1952, chúng lén lút chuyển chị ra nhà tù Côn Đảo để thi hành án nhằm tránh sự phản đối của dư luận.
Buổi sáng ngày 23 tháng 1 năm 1952, tại bãi cát Hàng Dương, trước họng súng của kẻ thù, Võ Thị Sáu từ chối bịt mắt. Chị muốn được nhìn thấy mảnh đất quê hương lần cuối cùng. Chị cất cao tiếng hát bài Tiến quân ca với giọng hát trong trẻo, cao vút, làm run sợ cả những tên đao phủ cầm súng. Khi tên chúa đảo ra lệnh nổ súng, chị hô vang: "Đả đảo thực dân Pháp! Việt Nam độc lập muôn năm! Chủ tịch Hồ Chí Minh muôn năm!". Chị ngã xuống, nhưng hình ảnh người con gái cài hoa lên tóc, hiên ngang trước cái chết đã trở thành biểu tượng bất tử của lòng yêu nước và khí phách anh hùng của phụ nữ Việt Nam.



