VÕ THỊ SÁU – MÙA HOA LÊ-KI-MA Ở ĐẤT ĐỎ
VÕ THỊ SÁU – MÙA HOA LÊ-KI-MA Ở ĐẤT ĐỎ
Đất Đỏ có những mùa hoa nở.
Người ta vẫn nhắc đến hoa lê-ki-ma mỗi khi nhớ về Võ Thị Sáu.
Không phải vì cuộc đời chị chỉ có hoa.
Mà bởi giữa một tuổi trẻ đầy súng đạn, hình ảnh một bông hoa khiến người ta càng đau khi nghĩ đến một cô gái đã ra đi quá sớm.
Võ Thị Sáu sinh năm 1933 tại Đất Đỏ, Bà Rịa.
Khi nhiều cô gái cùng tuổi còn theo mẹ ra chợ, học cách may vá hay vui chơi cùng bạn bè, Sáu đã chứng kiến quê hương bị chiến tranh bao phủ.
Những cuộc bắt bớ.
Những trận càn.
Những người dân bị giết.
Tuổi thơ không còn nguyên vẹn.
Chị tham gia lực lượng cách mạng khi còn rất trẻ.
Làm liên lạc.
Nắm tình hình.
Tham gia những hoạt động chống lại quân Pháp và lực lượng cộng tác.
Năm 1950, Võ Thị Sáu bị bắt.
Khi ấy chị mới khoảng mười bảy tuổi.
Nhà tù mở ra một quãng đời khác.
Kẻ thù không nhìn chị như một cô gái nhỏ.
Chúng nhìn chị như một người tù nguy hiểm.
Nhưng chính trong nhà tù, phẩm chất của cô gái Đất Đỏ càng được nhắc đến.
Chị kiên cường.
Không chịu khuất phục.
Sau khi bị kết án tử hình, Võ Thị Sáu bị đưa ra Côn Đảo.
Côn Đảo những năm ấy là nơi chỉ cần nghe tên cũng khiến nhiều người rùng mình.
Giữa biển khơi là nhà tù.
Những bức tường đá.
Những phòng giam.
Những đòn tra tấn.
Và nghĩa địa.
Đêm cuối cùng ở Côn Đảo chắc hẳn rất dài.
Biển ngoài kia vẫn vỗ.
Gió vẫn thổi.
Một cô gái chưa tròn hai mươi tuổi biết rằng sáng mai mình sẽ không còn nhìn thấy mặt trời.
Có sợ không?
Có lẽ bất kỳ con người nào cũng yêu cuộc sống.
Sáu cũng vậy.
Chị cũng từng là một cô bé.
Từng có gia đình.
Từng đi trên những con đường quê.
Từng nhìn hoa nở.
Dũng cảm không có nghĩa là không yêu sự sống.
Dũng cảm là khi một người yêu sự sống nhưng vẫn không chịu đổi phẩm giá lấy thêm những ngày tồn tại.
Sáng ngày 23 tháng 1 năm 1952, Võ Thị Sáu được đưa ra pháp trường.
Chị hy sinh tại Côn Đảo.
Tuổi đời chỉ mười tám, mười chín.
Người ta kể nhiều câu chuyện về những phút cuối của chị.
Qua năm tháng, những chi tiết truyền khẩu có thể khác nhau.
Nhưng có một điều không thay đổi:
Một cô gái rất trẻ đã bước đến cái chết mà không chịu đầu hàng.
Sau này, Võ Thị Sáu trở thành biểu tượng.
Tên chị được đặt cho đường phố.
Trường học.
Những đoàn người đến Côn Đảo thắp hương tại mộ chị.
Có người đứng trong đêm rất lâu.
Gió biển thổi qua hàng cây.
Khói hương bay mỏng.
Trên bia mộ là một cái tên mà hầu như người Việt Nam nào cũng từng nghe.
Nhưng nếu chỉ nhớ Võ Thị Sáu như một tượng đài, có lẽ chúng ta sẽ quên rằng chị từng là một cô gái bằng xương bằng thịt.
Từng có một người mẹ chờ con.
Từng có một mái nhà.
Từng có một tuổi trẻ đáng lẽ phải được sống dài hơn.
Chính điều ấy mới làm sự hy sinh trở nên lớn lao.
Bởi chị không hy sinh một cuộc đời không có gì để mất.
Chị hy sinh cả một tương lai.
Hôm nay, những cô gái mười tám tuổi có thể mặc áo dài đến trường.
Có thể chụp ảnh ngày tốt nghiệp.
Có thể yêu.
Có thể mơ về đại học, nghề nghiệp, những chuyến đi.
Có lẽ cách đẹp nhất để nhớ Võ Thị Sáu không chỉ là khóc trước câu chuyện của chị.
Mà là sống sao cho xứng đáng với tuổi trẻ mà những người như chị đã không được sống trọn.
Mỗi mùa hoa nở trên Đất Đỏ, người ta lại nhớ.
Có một mùa hoa đã nở từ rất lâu.
Một bông hoa mang tên Võ Thị Sáu.
Bị chiến tranh ngắt khỏi cành khi còn rất trẻ.
Nhưng hương của nó thì ở lại trong ký ức dân tộc.


