Anh hùng Lực lượng vũ trang

VÕ THỊ SÁU – NGƯỜI CON GÁI BẤT TỬ !

VÕ THỊ SÁU – NGƯỜI CON GÁI BẤT TỬ !

Thái Nguyên05/03/2026Trung Quốc học A K23 (Trường Đại học Khoa học)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cuộc chiến tranh giành độc lập dân tộc của nhân dân ta là một cuộc kháng chiến trường kỳ.

Trong cuộc chiến ấy biết bao nhiêu xương máu của cha anh đã đổ xuống cho đất nước được

thống nhất. Không gì có thể so sánh, đánh đổi được với công lao của những thế hệ con người

chấp nhận “xếp bút nghiên lên đường chiến đấu”. Thân xác họ đã hòa vào đất và tên tuổi họ

thì đã thành tên đất nước, để mãi trở thành bất tử – Võ Thị Sáu là một trong số những người

con ưu tú của đất nước đã hi sinh anh dũng vì độc lập tự do của dân tộc.

Võ Thị Sáu sinh năm 1935 trong một gia đình ở xã Phước Lợi, huyện Long Đất, tỉnh Bà Rịa.

Cô bé Sáu lớn lên chứng kiến cảnh gia đình bị giặc Pháp hà hiếp nên rất căm thù giặc Pháp.

Chị đến với cách mạng khi mới 12 tuổi. Công việc chính của chị là làm liên lạc, tiếp tế và

cung cấp nhiều tin tức giá trị cho công an quận Đất Đỏ. Qua nhiều thử thách, năm 1947 chị

được kết nạp vào đội Công an xung phong. Tuy nhỏ tuổi nhưng chị đã ghi được nhiều chiến

công xuất sắc như: giúp cho phía ta nhận biết và xử lý tên nữ chỉ điểm Sáu Thoại và tên Sớm

phản bội đang dẫn lính đánh úp căn cứ của ta, giúp đồng đội thoát hiểm. Ngày 17 tháng 4 năm

1948, chị Võ Thị Sáu được giao nhiệm vụ mai phục ném lựu đạn về phía khán đài cuộc mít

tinh kỷ niệm quốc khánh Pháp do tên tỉnh trưởng Lê Thành Tường tổ chức tại đất đỏ. Tiếp đó,

Võ Thị Sáu còn tham gia nhiều trận diệt tề trừ gian giành thắng lợi. Tiêu biểu là trận đánh tiêu

diệt hai tên Cả Day và Cả Suốt, nhưng chị đã bị bắt trong khi đang làm nhiệm vụ.

Chúng giam cầm chị trong suốt 3 năm từ nhà tù này đến nhà tù khác, dùng nhiều biện pháp từ

tra tấn, dọa nạt, dụ dỗ nhằm thu thập thông tin nhưng đều thất bại. Chúng hiểu rằng mọi sự cố

gắng đều trở nên vô nghĩa, vì vậy chúng quyết định xử bắn chị. Chị bị đưa đến xà lim Sở Cò

(nay là nhà trẻ Măng Non ở huyện Côn Đảo). Như một cố gắng cuối cùng trước khi đưa chị đi

xử bắn, tên chúa ngục Jarty nguyên là thiếu tá tiểu đoàn trưởng bộ binh thuộc địa đã cố gắng

dụ dỗ:

“Mày nên suy nghĩ cho kỹ! mày còn trẻ lắm! cuộc đời của mày còn dài”. Chị đã dõng dạc trả

lời: “Phải. Tôi còn trẻ, nhưng tôi là người của cách mạng. Tôi sẵn sàng hi sinh cuộc đời của

tôi cho cách mạng”. Khi được đề nghị rửa tội chị đã đáp trả vào mặt cha đạo bằng một thái độ

gay gắt: “Tao là người yêu nước! Tao không có tội gì cả. Chỉ có chúng mày, quân giết người

mới có tội”.

Một ân huệ chúng ban cho chị là bịt mắt trước khi chết, nhưng chị đã “tát” vào mặt chúng

bằng một thái độ kiên quyết “tao không sợ chết! chúng mày cứ để cho tao thấy viên đạn của

chúng mày bắn vào ngực tao”. Chính điều đó đã làm cho những kẻ sắp sửa đưa cái chết đến

cho chị cũng cảm thấy nao núng. Khi được cho nói câu cuối cùng, chị đã dõng dạc hô to “Việt

Nam độc lập, thống nhất muôn năm !”. Chị bị xử bắn ngày 23 tháng 1 năm 1952 tại Côn Đảo

khi 17 tuổi.

Từng hành động, từng lời nói của người con gái đất đỏ luôn chứng minh một tinh thần anh

dũng, lòng quả cảm và một tinh thần yêu nước nồng nàn, một niền tin mãnh liệt vào thắng lợi

của cuộc kháng chiến. Chiến tranh đã lùi vào quá khứ, nhưng những gì mà chị Võ Thị Sáu

làm sẽ mãi là tấm gương oanh liệt, bài học cho thế hệ những người trẻ tuổi ở hiện tại và tương

lai học tập.

Mộ của Võ Thị Sáu hiện còn ở Nghĩa trang Hàng Dương Côn Đảo. Ngày 2 tháng 3 năm 1993,

Chị được Nhà nước Việt Nam truy tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
VÕ THỊ SÁU – NGƯỜI CON GÁI BẤT TỬ ! | Câu chuyện thời hoa lửa