Võ Thị Sáu – “Người con gái Đất Đỏ”
Viết về Võ Thị Sáu
Mùa hè năm 2022, lần đầu tiên tôi được đến với Đền thờ và tượng đài Nữ Anh hùng Liệt sĩ Võ Thị Sáu, nơi này tràn đầy khói hương tưởng nhớ đến Nữ Anh hùng đã khuất, không khí u buồn trầm ngâm, các giác bi thương về Nữ Anh hùng. Mỗi lần tôi đi qua những tượng đài và những gì liên qua tới Nữ Anh hùng những khói hương nghi ngút làm lòng tôi cảm thấy bồi hồi, tưởng nhớ tới một Nữ Anh hùng Võ Thị Sáu hi sinh cho tổ quốc cho toàn thể dân tộc.
Vào tháng 12 năm 1949, trong một chuyến công tác ở Đất Đỏ, chị Võ Thị Sáu đã bị quân Pháp bắt được. Một số tài liệu được chúng tôi cung cấp để hiểu rõ về chị hơn. Sau khi chị và đồng đội dung lựu đạn tập kích, làm hương chức người Việt cộng tác đắc lực với quân Pháp bị thương, ở ngay phiên chợ Tết Canh Dần tại Đất Đỏ. Sau khi bị bắt, chị lầ lượt đưa đi thẩm vấn và giam giữ tại các nhà tù ở Đất Đỏ khám đường Bà Rịa và khám Chí Hòa. Tháng 4 năm 1950 tòa án binh của quân đội Pháp đã đưa chị Võ Thị Sáu ra xét xử với tội danh làm chết một sĩ quân Pháp và 23 người Việt cộng tác với Pháp.
Vào thời điểm xử án, chị chưa tròn 18 tuổi, vì vậy các luật sư bảo vệ chị căn cứ vào điểm này để tranh biện nhằm đưa chị thoát khỏi án tử hình. Mặc dù vậy, tòa án binh Pháp vẫn tuyên án tử hình chị. Bản án này đã gây chấn động dư luận, gây ra sự phản đối mạnh mẽ cả tại Việt Nam và ngay tại nước Pháp. Chính vì vậy, chính quyền quân sự Pháp không thể công khai thi hành bản án. Chị tiếp tục bị giam cầm tại khám Chí Hòa cho đến tận 23/ 1 năm 1952 thì bị chính quyền quân sự Pháp chuyển ra Côn Đảo để bí mật thi hành án tử hình khi chị đã được 19 tuổi.
Rạng sáng ngày 23 tháng 1 năm 1952, lúc khoảng 5 giờ, chị bị đưa đến văn phòng giám thị trưởng đặt trước sân Banh I để làm lễ rửa tội. Đến 7 giờ sáng,chị bị đưa đến sân Banh III phụ và bị xử bắn tại đây. Thi hài của chị Sáu được đưa ra Hàng Dương và được chôn tại huyệt đào sẵn.
Những câu nói bất hủ của chị Võ Thị Sáu làm tôi nhớ xúc động mỗi khi câu nói ấy:
"Yêu nước chống bọn thực dân xâm lược không phải là tội".
"Tao còn mấy thùng rác ở khám Chí Hòa, tụi bây vô mà tịch thu!".
"Tao chỉ biết đứng, không biết quỳ".
"Tôi không có tội. ...
"Tôi chỉ ân hận là chưa tiêu diệt hết bọn thực dân cướp nước và lũ tay sai bán nước".
"Không cần bịt mắt tôi. Hãy để đôi mắt của tôi được nhìn đất nước thân yêu đến giây phút cuối cùng. Và tôi có đủ can đảm để nhìn thẳng vào họng súng của các người!
Mỗi lần tôi nghe lại câu nói đó, lòng tôi cảm thấy nghẹn ngào. Tôi cảm thấy rất xúc động về những người Anh hùng đã hi sinh biết bao nhiêu xương máu để đổi lại một dất nước Độc lập hòa bình như ngày hôm nay cho chúng ta được một cuộc sống hòa bình không chiến tranh biết bao nhiêu con người ngã xuống để đổi lại hòa bình độc lập. Nhưng đối với tôi chị Võ Thị Sáu là một Nữ Anh hùng vô cùng dũng cảm cho dù nhỏ tuổi những chị đã cho mình thấy rằng độ tuổi không quan trọng chỉ là chúng ta có dũng cảm để nhậc công việc như thế rấ tiếc cho chị rằng chưa thể bắt được chúng mà chị đã phải gục ngã trước mặt chúng cho dù họ tra tấn hay kêu chị đầu hang nhưng chị nhất quyết không làm gì để bán nước. Tất cả mọi người dân tôc Việt Nam luôn kính tôn trọng chị. Đền thờ và tượng đại chị không chỉ là nơi kính viến mà tới giờ họ cũng cho là một di tích lịch sử dân tộc, là biểu tượng bất diệt và lòng yêu nước tinh thần yêu nước. Chúng em được coi là thế hệ trẻ bây giờ luôn khắc ghi tưởng nhớ về chị Nữ Anh Hùng Võ Thị Sáu.



