Võ Thị Sáu – Người con gái Đất Đỏ bất khuất
Mới ở tuổi thiếu niên, Võ Thị Sáu đã tham gia lực lượng kháng chiến chống thực dân Pháp. Cuộc đời ngắn ngủi nhưng kiên cường của chị đã trở thành biểu tượng về lòng yêu nước, ý chí bất khuất và sự hy sinh của tuổi trẻ Việt Nam
Năm 1933, tại vùng quê Đất Đỏ, một bé gái cất tiếng khóc chào đời trong gia đình lao động nghèo. Cha làm nghề chở khách bằng xe ngựa, mẹ buôn bán nhỏ ngoài chợ. Cuộc sống tuy thiếu thốn nhưng tràn ngập tình yêu thương.
Đó là cô bé Võ Thị Sáu.
Những năm sau, chiến tranh lan tới quê hương. Chứng kiến cảnh làng xóm bị càn quét, người dân bị bắt bớ, nhiều thanh niên trong vùng lần lượt tham gia lực lượng kháng chiến. Các anh trai và người thân của Sáu cũng rời nhà theo cách mạng. Chính điều đó đã hun đúc trong cô gái nhỏ lòng yêu nước từ rất sớm.
Khi mới khoảng 14 tuổi, Võ Thị Sáu tham gia lực lượng Công an xung phong và làm nhiệm vụ liên lạc, trinh sát, tiếp tế cho lực lượng kháng chiến ở địa phương. Công việc đòi hỏi sự nhanh nhẹn, gan dạ và tuyệt đối giữ bí mật. Nhiều lần chị băng qua những khu vực có lính tuần tra để chuyển tin tức và lương thực cho đồng đội.
Trong quá trình hoạt động, Võ Thị Sáu tham gia nhiều nhiệm vụ chống lại lực lượng thực dân Pháp và những người cộng tác với chính quyền thuộc địa. Sau một lần thực hiện nhiệm vụ vào đầu năm 1950, chị bị bắt. Dù còn rất trẻ, chị bị giam giữ, tra khảo và chuyển qua nhiều nhà giam trước khi bị đưa ra xét xử.
Những đòn roi, những cuộc thẩm vấn kéo dài không làm chị khuất phục. Theo nhiều tư liệu, chị kiên quyết không khai báo về tổ chức và đồng đội. Tại phiên tòa của thực dân Pháp, chị vẫn giữ thái độ bình tĩnh và kiên cường.
Sau đó, Võ Thị Sáu bị đưa ra giam giữ tại nhà tù Côn Đảo.
Sáng ngày 23 tháng 1 năm 1952, chị được đưa ra pháp trường.
Các tài liệu ghi lại rằng trước giờ hành hình, chị vẫn giữ thái độ bình thản. Có nhiều lời kể khác nhau về những giây phút cuối đời, nhưng đều thống nhất ở điểm: chị đối diện cái chết với sự bình tĩnh và lòng tin vào lý tưởng của mình.
Một câu nói thường được nhiều tài liệu ghi lại gắn với Võ Thị Sáu là:
"Tôi chỉ ân hận là chưa tiêu diệt hết bọn thực dân cướp nước và lũ tay sai bán nước."
Ở tuổi chưa tròn hai mươi, chị đã ngã xuống tại Côn Đảo.
Sau khi đất nước thống nhất, tên tuổi Võ Thị Sáu được đặt cho nhiều con đường, trường học và công trình công cộng trên khắp Việt Nam. Mộ của chị tại Nghĩa trang Hàng Dương là nơi nhiều người đến tưởng niệm. Năm 1993, Nhà nước truy tặng chị danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân



