Mẹ Việt Nam Anh hùng

VÕ THỊ SÁU: NỖI ĐAU GỬI LẠI MIỀN ĐÔNG

Vĩnh Long15/04/2026Xã đoàn Đôn Châu (Xã đoàn Đôn Châu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

mẹ Võ Thị Sáu (1923 - 2012) cùng ông Nguyễn Văn Hầu đã viết nên một trang sử gia đình bằng máu và nước mắt. Với 7 người con (4 trai, 3 gái), mẹ Sáu đã dành trọn vẹn tình thương để nuôi nấng họ, nhưng chiến tranh đã chọn lấy hai người con trai ưu tú nhất của mẹ để tạc vào phù điêu của dân tộc.

Người con trai lớn, Nguyễn Văn Dương (sinh năm 1947), rời vòng tay mẹ vào đúng ngày đầu năm mới 01/01/1964. Với cấp bậc Thượng sĩ thuộc Sư đoàn 15 – một đơn vị chủ lực đối mặt với những thử thách khắc nghiệt nhất tại chiến trường miền Đông Nam Bộ.

Ngày 30/12/1968, trong một trận đánh ác liệt tại miền Đông, anh Dương đã anh dũng hy sinh.

Nỗi đau dai dẳng: Khác với những người lính được về với đất mẹ, anh Dương ngã xuống giữa rừng sâu. Đến tận hôm nay, gia đình vẫn chưa tìm được hài cốt của anh. Đối với mẹ Sáu, suốt mấy mươi năm hậu chiến, mỗi khi nghe tiếng gió rít qua rặng dừa An Trường, mẹ lại ngỡ như tiếng con gọi từ miền Đông xa xôi – một nỗi đau không nấm mồ, không ngày giỗ chính xác, chỉ có lòng mẹ là bao la vỗ về.

Tiếp nối bước chân anh trai, người em Nguyễn Văn Chạy (sinh năm 1950) gia nhập lực lượng du kích địa phương vào năm 1966. Nếu anh Dương là người lính chủ lực đi xa, thì anh Chạy là người con bám trụ lại để bảo vệ từng tấc đất ấp 8, xã An Trường.

Ngày 28/11/1973, trong một trận phục kích đánh địch ngay tại quê nhà, anh Chạy đã hy sinh. Anh ngã xuống khi chỉ còn hơn một năm nữa là đất nước hoàn toàn giải phóng. Mẹ Sáu một lần nữa thắt lòng tiễn đưa người con thứ hai. Nhưng lần này, anh nằm lại giữa lòng đất mẹ An Trường, trong vòng tay che chở của xóm giềng và tình yêu của mẹ.

Mẹ Sáu sống đến năm 2012, hưởng thọ 89 tuổi. Mẹ đã đi qua trọn vẹn những năm tháng hoa lửa nhất của lịch sử, chứng kiến cả niềm vui chiến thắng lẫn nỗi đau mất mát không gì bù đắp nổi.

Ngày 04/8/2014, mẹ được truy tặng danh hiệu cao quý "Bà mẹ Việt Nam Anh hùng" theo Quyết định số 1853/QĐ-CTN. Tấm bằng khen đặt trên bàn thờ như một sợi dây liên kết linh thiêng giữa người mẹ ở An Trường và người con trai vẫn còn đang nằm đâu đó giữa đại ngàn miền Đông.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn