Bài viết

VÕ THỊ SÁU-NỮ ANH HÙNG LIỆT SĨ

Đà Nẵng30/04/2026Lương Gia Hân (THPT Thái Phiên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người con gái vùng Đất Đỏ Võ Thị Sáu sinh ra trong một gia đình nghèo giàu truyền thống cách mạng tại xã Phước Thọ, quận Đất Đỏ (nay thuộc huyện Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu). Lớn lên trong những năm tháng đất nước bị thực dân Pháp dày xéo, chị sớm giác ngộ và tham gia hoạt động cách mạng từ năm 14 tuổi. Với sự thông minh và lòng dũng cảm, chị được giao nhiệm vụ liên lạc và tiếp tế cho các tổ chức kháng chiến. Không dừng lại ở đó, chị Sáu còn trực tiếp tham gia nhiều trận đánh táo bạo, dùng lựu đạn tiêu diệt bọn tay sai ác ôn ngay tại quê hương mình, khiến kẻ thù vừa khiếp sợ, vừa điên cuồng lùng sục. Khí phách trong ngục tù Năm 1950, trong một lần thực hiện nhiệm vụ tiêu diệt những tên Việt gian đầu sỏ tại chợ Đất Đỏ, chị không may sa vào tay giặc. Thực dân Pháp đã dùng mọi thủ đoạn từ tra tấn dã man đến dụ dỗ ngọt ngào nhằm khai thác thông tin về căn cứ kháng chiến, nhưng chị chỉ đáp lại bằng sự im lặng đầy khinh bỉ. Trước sự kiên trung ấy, tòa án quân sự của thực dân Pháp đã kết án tử hình người thiếu nữ chưa đầy 18 tuổi. Bản án này đã gây nên một làn sóng phẫn nộ mạnh mẽ không chỉ ở Việt Nam mà còn trên toàn thế giới, bởi hành động xử tử một người chưa thành niên là tội ác không thể dung thứ. Lo sợ sự ủng hộ của nhân dân, thực dân Pháp bí mật chuyển chị ra nhà tù Côn Đảo để thi hành án vào rạng sáng ngày 23 tháng 1 năm 1952. Bông hoa bất tử trước họng súng Buổi sáng ngày hành hình, Võ Thị Sáu bước ra pháp trường với tà áo dài trắng và đôi chân trần trên cát nóng Côn Đảo. Chị đi giữa hai hàng lính với phong thái ung dung, miệng khẽ hát những bài ca cách mạng. Hình ảnh một cô gái trẻ cài đóa hoa lê-ki-ma trên tóc, mỉm cười trước cái chết đã làm run sợ ngay cả những kẻ cầm súng. Khi tên cha cố yêu cầu chị quỳ xuống để rửa tội, chị đã thẳng thừng từ chối: "Tôi không có tội.Chỉ có những kẻ giết nước tôi, cướp nước tôi mới là kẻ có tội." Đến giây phút cuối cùng, khi bọn đao phủ định bịt mắt chị bằng chiếc băng đen, chị đã quát lớn: "Không cần bịt mắt tôi! Hãy để cho đôi mắt tôi được nhìn đất nước thân yêu đến giây phút cuối cùng và tôi có đủ can đảm để nhìn thẳng vào họng súng của các người!" Trước khi loạt đạn vang lên, chị đã hô vang những lời cuối cùng làm chấn động bầu trời Côn Đảo: "Đả đảo thực dân Pháp! Việt Nam độc lập muôn năm! Hồ Chủ tịch muôn năm!". Chị ngã xuống khi tuổi đời còn xanh thắm, nhưng tên tuổi chị đã trở thành ngọn lửa bùng cháy, thôi thúc hàng triệu người con Việt Nam tiếp tục cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc. Sống mãi cùng thời gian Sau ngày chị hy sinh, những huyền thoại về "Cô Sáu" bắt đầu lan truyền khắp Côn Đảo. Người ta kể rằng mộ của chị luôn được kết hoa trắng, và ngay cả những cai ngục tàn bạo nhất cũng phải cúi đầu kính cẩn trước mộ chị.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn