VÕ THỊ SÁU- NỮ CHIẾN BINH QUẢ CẢM CỦA VÙNG QUÊ ĐẤT ĐỎ - THCSKC
Mọi người truyền tai nhau những câu chuyện xưa đã trở thành huyền thoại, truyền nhau những bài ca ngàn năm hát mãi về 1 thời hoa lửa, về 1 thanh xuân nằm lại nơi chiến trường để hàng triệu thế hệ hôm nay viết tiếp khát vọng tuổi trẻ. Trong làn sóng tuổi trẻ ấy, em- Vũ Hoàng Nhật Mai, chi đội lớp 8B sẽ cùng với thầy cô và các bạn ôn lại những trang ký ức của 1 thời hoa lửa rực rỡ qua việc hưởng ứng hoạt động phong trào do Đoàn TNCS Hồ Chí Minh phát động để lưu giữ và tuyên truyền những trang sử đ
Trong thời đại mà hòa bình đã trở thành nhịp sống quen thuộc, khói lửa chiến tranh chỉ còn là những trang sử nhuốm màu thời gian. Nhưng mặc cho thời gian trôi đi mãi, em vẫn luôn khắc ghi hình bóng của chị- nữ anh hùng quả cảm Võ Thị Sáu mỗi khi mùa hoa lê ki ma nở. Miền quê Đất Đỏ đã gắn liền với tên tuổi của chị. Trên mảnh đất Phước Thọ ngày ấy, chị sinh năm 1933 trong 1 gia đình có hoàn cảnh khó khăn. Cha làm nghề đánh xe ngựa, mẹ bán bún bì chả tại chợ Đất Đỏ. Căm thù lũ thực dân Pháp gian ác khiến đất nước phải oằn mình trong những năm tháng bom đạn khói lửa, chị đã được anh trai giác ngộ tinh thần yêu nước. Năm 1946, tức là khi chỉ mới 13 tuổi, chị đã xung phong gia nhập vào đội Công an xung phong quận Đất Đỏ để hoạt động cách mạng, trở thành nữ chiến sĩ trinh sát gan dạ và quả cảm. Chị Võ Thị Sáu liên tục gặt hái được những thành công lẫy lừng trong sự nghiệp giải phóng dân tộc. Khởi đầu chỉ là những nhiệm vụ gửi thư từ, liên lạc, mang vũ khí. Về sau, chị tham gia nhiều trận tập kích nguy hiểm như trận tập kích bằng lựu đạn tại lễ kỉ niệm Quốc khánh Pháp năm 1947 , ám sát các sĩ quan Pháp và Việt gian tạo được tiếng vang lớn và nhận được sự ủng hộ từ quần chúng nhân dân trong vùng. Trong 1 nhiệm vụ đánh úp thực dân Pháp vào dịp tết Canh Dần cuối năm 1949 đầu năm 1950, chị Võ Thị Sáu không may rơi vào tay giặc, Chị bị chúng bắt được
khi chuẩn bị ám sát các tay sai của thực dân Pháp bằng lựu đạn nhưng không nổ. Dù ở trong hoàn cảnh nào đi chăng nữa, dù có phải trải qua bao nhiêu bão giông, bao nhiêu cùng cực, khốn khó, nữ anh hùng ấy vẫn giữ cho mình tấm lòng yêu nước thương dân vô bờ, vẫn mãi kiên định với 1 tương lai tươi sáng và hòa bình của Tổ quốc.
Thực dân Pháp bắt giam, tra tấn chị Sáu bằng những hình thức hết sức vô nhân đạo chỉ mong lấy được thông tin từ chị nhưng chị nhất quyết không hé răng nửa lời với chúng. Bọn giặc Pháp đày chị ra nhà tù Côn Đảo sau nhiều năm giam cầm. Tại đó, chị vẫn kiên cường đấu tranh, không khuất phục, giữ tinh thần bất khuất và lòng trung thành với Tổ quốc cho đến phút cuối đời. Ngày 23 tháng 1 năm 1952, chị Võ Thị Sáu bị đưa ra pháp trường bởi giặc Pháp.
Hôm qua chị vẫn hát vang bài ca về Tổ quốc cùng những người chiến sĩ cách mạng khác đang bị giam cầm mà giờ đây đã đứng trước họng súng của bọn thực dân. Tới tận bây giờ, em vẫn khắc ghi mãi trong lòng về câu nói bất hủ của chị Sáu khi bọn thực dân muốn bịt mắt để xử tử: “Không cần bịt mắt tôi. Hãy để đôi mắt của tôi được nhìn ngắm đất nước thân yêu đến giây phút cuối cùng. Và tôi có đủ can đảm để nhìn thẳng vào họng súng của các người”. Câu nói ấy không chỉ in dấu son đậm trong tim em, mà còn để lại dấu ấn trong lòng những thế hệ sau về sự quả cảm và kiên định của nữ anh hùng trẻ tuổi cống hiến hết mình cho hòa bình. Chị đã mất nhưng hình bóng chị Sáu vẫn sống mãi trong mỗi trái tim đỏ của nhân dân đất Việt 1 cách trọn vẹn và tỏa sáng nhất.
Một đời hiến dâng cho Tổ quốc, thanh xuân nằm lại nơi pháp trường, dù gian khổ hay hiểm nguy chị Võ Thị Sáu vẫn đứng lên đấu tranh, kiên định với sự nghiệp giải phóng dân tộc của mình và nhân dân nước Việt. Chị không chỉ để lại cho thế hệ hôm nay làn gió mát của hòa bình mà còn để lại tấm gương sáng ngời để các em trẻ học tập
và noi theo. Như 1 ngọc đuốc, chị Võ Thị Sáu soi sáng và dẫn lối cho chúng em phải luôn trân trọng và giữ gìn lấy tự do, độc lập mà biết bao anh hùng đã dày công vun đắp nên.


