Võ Thị Sáu trước giờ xử bắn

Võ Thị Sáu trước giờ xử bắn

Võ Thị Sáu sinh năm 1935 tại vùng Đất Đỏ, Bà Rịa. Tuổi thơ của chị gắn với những năm chiến tranh, khi người dân quê hương thường xuyên phải chứng kiến cảnh quân Pháp đàn áp và bắt bớ. Mới 12 tuổi, Võ Thị Sáu đã bắt đầu tham gia cách mạng, làm nhiệm vụ liên lạc, tiếp tế và cung cấp tin tức cho lực lượng kháng chiến. Năm 1947, chị được kết nạp vào Đội Công an xung phong. Dù còn rất trẻ, Võ Thị Sáu đã tham gia nhiều hoạt động chống quân Pháp. Ngày 17 tháng 4 năm 1948, chị được giao nhiệm vụ ném lựu đạn vào cuộc mít tinh kỷ niệm Quốc khánh Pháp do tỉnh trưởng Lê Thành Tường tổ chức tại Đất Đỏ. Sau đó, chị tiếp tục tham gia nhiều hoạt động diệt tề, trừ gian. Trong một lần làm nhiệm vụ, Võ Thị Sáu bị bắt. Quân Pháp đưa chị qua nhiều nhà tù, tìm mọi cách tra hỏi, tra tấn và dụ dỗ nhưng không khuất phục được người nữ chiến sĩ trẻ. Sau gần ba năm bị giam cầm, chính quyền thực dân quyết định xử bắn chị tại Côn Đảo. Trước giờ hành quyết, tên chúa ngục Jarty tìm cách dụ dỗ chị: “Mày nên suy nghĩ cho kỹ! Mày còn trẻ lắm! Cuộc đời của mày còn dài.” Võ Thị Sáu bình tĩnh trả lời: “Phải. Tôi còn trẻ, nhưng tôi là người của cách mạng. Tôi sẵn sàng hi sinh cuộc đời của tôi cho cách mạng.” Khi một người đề nghị chị làm lễ rửa tội, chị phản ứng mạnh mẽ: “Tao là người yêu nước! Tao không có tội gì cả. Chỉ có chúng mày, quân giết người mới có tội.” Trước khi đưa chị ra pháp trường, quân Pháp định bịt mắt chị. Võ Thị Sáu không chấp nhận. Chị tuyên bố: “Tao không sợ chết! Chúng mày cứ để cho tao thấy viên đạn của chúng mày bắn vào ngực tao.” Rồi khi được nói lời cuối cùng, chị dõng dạc hô: “Việt Nam độc lập, thống nhất muôn năm!” Võ Thị Sáu bị xử bắn ngày 23 tháng 1 năm 1952 tại Côn Đảo, khi mới 17 tuổi. Những lời nói cuối cùng của chị đã trở thành phần đặc biệt trong câu chuyện về người nữ chiến sĩ trẻ, bởi trong thời khắc đối diện với cái chết, chị vẫn giữ thái độ bình tĩnh và không khuất phục.



