Võ Thị Tần (2)
Võ Thị Tần
Trong lịch sử chống ngoại xâm của dân tộc ta, mỗi tấc đất, mỗi dòng sông đều thấm đẫm máu xương của bao lớp người đi trước. Nhưng có một mảnh đất mà khi nhắc đến, lòng người không khỏi thổn thức, vừa xót xa lại vừa tự hào kiêu hãnh. Đó là Ngã ba Đồng Lộc – mảnh đất miền Trung nắng sạm, nơi đã chứng kiến sự hy sinh anh dũng của Anh hùng liệt sĩ Võ Thị Tần cùng tiểu đội 10 cô gái thanh niên xung phong. Câu chuyện về các chị không chỉ là một chương sử, mà đã hóa thành một bản trường ca bất tử về tuổi trẻ và lòng yêu nước.
Vào những năm 1968, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn khốc liệt nhất, Ngã ba Đồng Lộc (Hà Tĩnh) trở thành điểm nút giao thông huyết mạch, con đường duy nhất để hậu phương miền Bắc chi viện cho tiền tuyến miền Nam. Nhận rõ vị trí chiến lược này, kẻ thù đã tập trung toàn bộ máy bay hiện đại nhất, dội xuống đây hàng vạn tấn bom đạn.Người ta ví Đồng Lộc lúc bấy giờ là một "túi bom", một "chảo lửa". Mỗi ngày, mảnh đất nhỏ bé này phải hứng chịu hàng chục trận oanh tạc. Đất đá bị xới đi lật lại, cỏ cây không còn màu xanh, chỉ có bụi đỏ và mùi thuốc súng nồng nặc. Kẻ thù muốn dùng cái chết và sự tàn khốc để khuất phục ý chí con người, muốn biến nơi đây thành một dải đất chết để cắt đứt mạch máu giao thông của dân tộc.
Giữa cái ranh giới mong manh của sự sống và cái chết ấy, Tiểu đội 4 gồm 10 cô gái trẻ tuổi đời mới chỉ mười tám, đôi mươi vẫn hiên ngang trụ vững. Người đứng đầu tiểu đội ấy là chị Võ Thị Tần, một cô gái Hà Tĩnh nhỏ nhắn nhưng có ý chí sắt đá. Ở tuổi 24, cái tuổi đẹp nhất của đời người, chị Tần không chỉ là người chỉ huy mà còn là người chị cả, là chỗ dựa tinh thần cho chín người em trong tiểu đội.
Hằng ngày, dưới cái nắng cháy da của miền Trung và những đợt bom dội xối xả, chị Tần cùng đồng đội phải bám sát trận địa. Nhiệm vụ của các chị là quan sát vị trí bom rơi, đánh dấu những quả bom chưa nổ và nhanh chóng san lấp hố bom để thông đường cho xe qua. Có những lúc máy bay địch còn đang gầm rú trên đầu, các chị đã lao ra trận địa. Dưới ánh pháo sáng lập lòe, chị Tần với chiếc còi và lá cờ trên tay, hiên ngang đứng trên cao làm bia tiêu sống để dẫn đường cho xe vượt qua hố bom. Trong những bức thư gửi về cho mẹ, chị Tần chưa bao giờ nhắc đến gian khổ. Chị viết về tiếng cười của đồng đội, về niềm tin vào ngày chiến thắng: "Mẹ ơi, ở đây vui lắm mẹ ạ. Ban đêm chúng con đi san lấp hố bom, ban ngày lại đi lấy củi, hái rau... Bom đạn của giặc Mỹ có thể làm rung chuyển cả núi rừng, nhưng không thể làm rung chuyển trái tim của chúng con." Câu nói ấy chính là lời thề của cả một thế hệ sẵn sàng dâng hiến thanh xuân cho Tổ quốc.
Ngày 24 tháng 7 năm 1968, một ngày định mệnh đã khắc ghi vào sử sách. Sau 14 trận bom dội xuống từ sáng, đến 4 giờ chiều, trận bom thứ 15 lại ập đến. Một quả bom định mệnh đã rơi trúng cửa hầm nơi 10 cô gái đang trú ẩn sau khi vừa hoàn thành nhiệm vụ san lấp hố bom. Cả một vùng đất chao đảo, khói bụi mù mịt trùm kín trận địa. Khi khói tan, đồng đội bàng hoàng nhận ra hầm đã sập. Những đôi bàn tay của anh em công binh, của các chiến sĩ pháo thủ đã đào bới điên cuồng trong nước mắt. Họ gọi tên từng người: "Tần ơi! Cúc ơi! Xuân ơi!..." nhưng đáp lại chỉ là tiếng gió rú qua khe núi. Lần lượt, các chị được đưa lên từ lòng đất. Chị Tần vẫn nắm chặt chiếc còi chỉ huy, đôi mắt vẫn mở như đang dõi theo đoàn xe vừa lăn bánh qua. Mười cô gái, mười đóa hoa xuân đã nằm xuống khi tuổi trẻ còn xanh thắm, khi những ước mơ về một mái ấm gia đình, về một tà áo dài trắng ngày hòa bình còn dang dở. Các chị đã ra đi, nhưng máu của các chị đã thấm sâu vào đất mẹ, để con đường chi viện cho miền Nam không bao giờ bị đứt đoạn.
Sự hy sinh của chị Võ Thị Tần và Tiểu đội 10 cô gái Ngã ba Đồng Lộc không phải là sự kết thúc, mà là sự bắt đầu của một huyền thoại. Các chị đã hóa thân vào từng hòn đất, ngọn cỏ của quê hương. Sự hy sinh ấy đã tiếp thêm sức mạnh cho hàng vạn thanh niên xung phong khác trên toàn tuyến đường Trường Sơn, tạo nên một ý chí thép khiến kẻ thù phải khiếp sợ.Đứng trước tượng đài và 10 ngôi mộ trắng trinh nguyên tại Đồng Lộc hôm nay, chúng ta không chỉ thấy nỗi đau mà còn thấy một niềm tự hào vô hạn. Các chị đã dạy cho thế hệ trẻ bài học về lòng quả cảm, sự lạc quan và đức hy sinh thầm lặng. Trong hòa bình, chúng ta được sống, được học tập dưới bầu trời xanh không bóng bom đạn, tất cả là nhờ máu xương của những người con ưu tú như chị Võ Thị Tần.
Khép lại trang sử hào hùng, hình ảnh người nữ tiểu đội trưởng dũng cảm với chiếc còi và nụ cười rạng rỡ vẫn mãi là ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn mỗi người Việt Nam. Câu chuyện về các chị nhắc nhở chúng ta rằng: "Thanh xuân của mỗi người chỉ có một, nhưng thanh xuân ấy sẽ trở nên vĩnh cửu khi nó được dâng hiến cho lý tưởng cao đẹp của dân tộc." Chúng ta – những người kế tục sự nghiệp của cha anh – nguyện khắc ghi công ơn ấy, lấy đó làm kim chỉ nam để rèn luyện, cống hiến và xây dựng một Việt Nam ngày càng giàu mạnh, để những đóa hoa Đồng Lộc có thể mỉm cười nơi cõi vĩnh hằng.



