Võ Thị Tần
Là một người trẻ sống giữa năm 2025, khi những ồn ào của công nghệ và nhịp sống số đôi khi làm ta choáng ngợp, tôi đã chọn tìm về Ngã ba Đồng Lộc (Hà Tĩnh). Đứng trước tượng đài mười đóa hoa bất tử, tôi nhận ra rằng có những giá trị vượt thời gian, nơi sự hy sinh không phải là một khái niệm trong sách giáo khoa, mà là một nhịp đập rực cháy của tuổi thanh xuân

Là một người trẻ sống giữa năm 2025, khi những ồn ào của công nghệ và nhịp sống số đôi khi làm ta choáng ngợp, tôi đã chọn tìm về Ngã ba Đồng Lộc (Hà Tĩnh). Đứng trước tượng đài mười đóa hoa bất tử, tôi nhận ra rằng có những giá trị vượt thời gian, nơi sự hy sinh không phải là một khái niệm trong sách giáo khoa, mà là một nhịp đập rực cháy của tuổi thanh xuân.
Câu chuyện đưa tôi ngược dòng thời gian về những năm tháng chiến tranh ác liệt. Ngã ba Đồng Lộc khi ấy là "yết điểm" giao thông huyết mạch, nơi quân đội Mỹ dồn sức trút xuống hàng vạn tấn bom đạn nhằm cắt đứt sự chi viện cho miền Nam. Tại "tọa độ chết" này, Tiểu đội 4 gồm 10 cô gái thanh niên xung phong, tuổi đời chỉ từ 17 đến 24, do chị Võ Thị Tần làm tiểu đội trưởng, đã ngày đêm bám trụ để san lấp hố bom, giữ cho con đường luôn thông suốt. Trưa ngày 24/7/1968, một ngày nắng cháy của miền Trung, các chị nhận lệnh san lấp hố bom tại một khúc cua ác liệt để xe kịp qua vào ban đêm. Khi công việc sắp hoàn thành, một trận bom bất ngờ ập xuống. Khói bụi tan đi, đồng đội bàng hoàng nhận ra 10 cô gái đã nằm lại trong lòng đất mẹ. Các chị ra đi khi mái tóc còn xanh, khi những ước mơ về một ngày hòa bình vẫn còn dang dở.
Với thế hệ trẻ chúng tôi ngày nay, ý nghĩa sự hy sinh của 10 cô gái Đồng Lộc không chỉ dừng lại ở lòng dũng cảm. Đó là biểu tượng cao đẹp nhất của lý tưởng sống. Các chị không chọn cuộc sống bình yên mà sẵn sàng dấn thân vào nơi hiểm nguy nhất, lấy thân mình làm "cọc tiêu" cho xe qua. Họ đã bên nhau đến giây phút cuối cùng, sự gắn bó ấy tạo nên sức mạnh vượt qua nỗi sợ hãi trước bom đạn. Hình ảnh những cô gái chân yếu tay mềm nhưng mang tinh thần quật khởi đã chứng minh rằng tuổi trẻ Việt Nam, dù ở thời đại nào, cũng mang trong mình dòng máu anh hùng. Đứng ở Ngã ba Đồng Lộc hôm nay, tôi hiểu rằng hòa bình mình đang có được đánh đổi bằng xương máu của những người anh hùng cũng từng có tuổi trẻ, tình yêu như chúng tôi. Sự hy sinh thầm lặng của các chị nhắc nhở giới trẻ 2025 rằng: "Hạnh phúc không chỉ là nhận lấy, mà còn là sự cống hiến."



