VÕ THỊ TẦN-NGƯỜI CON GÁI GỬI TRỌN TUỔI XUÂN CHO TỔ QUỐC Ở TUỔI 24
“Nếu hy sinh mà đường không thông thì chúng em còn phải hy sinh nhiều lần nữa.” Tôi muốn kể về một người con gái như thế – chị Võ Thị Tần, Tiểu đội trưởng Tiểu đội 4, thanh niên xung phong tại Ngã ba Đồng Lộc.
Chị Tần sinh năm 1944, quê ở Hà Tĩnh. Khi tham gia thanh niên xung phong, chị cũng chỉ là một cô gái trẻ, có những ước mơ rất đỗi bình thường như bao người con gái khác. Nhưng chiến tranh đã đặt chị vào một hoàn cảnh không bình thường.
Ngày ngày, chị cùng đồng đội làm nhiệm vụ san lấp hố bom, sửa đường, bảo đảm cho những đoàn xe đi qua. Ngã ba Đồng Lộc khi ấy là một trong những tuyến đường bị máy bay địch đánh phá ác liệt.
Có những ngày, bom vừa dứt… các chị lại bước ra đường.
Không phải vì các chị không biết sợ. Mà bởi phía sau con đường ấy là những đoàn xe, là tiền tuyến, là hàng vạn người đang chờ được tiếp tế.
Ngày 24 tháng 7 năm 1968, một trận bom đã cướp đi mạng sống của chị Võ Thị Tần cùng 9 nữ thanh niên xung phong trong lúc các chị đang làm nhiệm vụ.
Chị ra đi khi mới 24 tuổi.
24 tuổi…
Nếu là chúng ta hôm nay, có lẽ đó là tuổi đang bắt đầu nghĩ về tương lai, về công việc, về tình yêu, về một mái nhà nhỏ, về những chuyến đi còn dang dở.
Còn chị Tần, tuổi 24 của chị đã nằm lại nơi Ngã ba Đồng Lộc.
Điều xúc động nhất khi nghĩ về chị không phải chỉ là hai chữ “hy sinh”.
Mà là nghĩ rằng: chị cũng từng là một cô gái rất trẻ. Chị cũng có một tuổi thanh xuân để yêu, để sống, để ước mơ. Nhưng trong những năm tháng đất nước cần, chị đã chọn đứng ở nơi gian khó nhất.
Hôm nay, chúng ta được sống trong hòa bình. Không còn tiếng bom trên những cung đường. Không còn những cô gái phải mang cuốc xẻng bước ra giữa những hố bom.
Và có lẽ, cách thế hệ chúng ta tri ân những người như chị Tần không chỉ là nhớ về họ trong những ngày kỷ niệm.
Mà là biết trân trọng cuộc sống mình đang có.
Là sống tử tế hơn một chút. Có trách nhiệm hơn một chút.
Và khi Tổ quốc, quê hương cần đến tuổi trẻ, mình biết rằng mình có thể góp một phần nhỏ bé của mình. Bởi có những người đã dành cả tuổi thanh xuân để chúng ta có được những ngày bình yên.
Võ Thị Tần ra đi ở tuổi 24.
Nhưng tuổi thanh xuân của chị thì không bao giờ mất đi.
Nó ở lại trong con đường hôm nay chúng ta bước.
Ở lại trong những ngày bình yên mà chúng ta đang sống.
Và ở lại như một lời nhắc rất nhẹ:
“Mình đang sống những ngày mà biết bao người đã từng mơ ước được sống.”


