Võ Thị Tần – Tuổi 24 hóa thành biểu tượng bất tử của tuổi trẻ Việt Nam
Có những con người chỉ sống trọn vẹn hai mươi mấy năm, nhưng tên tuổi lại sống mãi cùng lịch sử dân tộc. Võ Thị Tần là một trong những người như thế.
Chị ra đi khi mới 24 tuổi – độ tuổi đẹp nhất của một đời người, khi biết bao ước mơ còn dang dở. Nhưng cũng chính ở tuổi 24 ấy, chị đã lựa chọn một con đường đầy gian khổ: trở thành Tiểu đội trưởng của Tiểu đội 4, Đại đội 552 Thanh niên xung phong, ngày đêm bám trụ tại Ngã ba Đồng Lộc – "tọa độ lửa" trên tuyến chi viện chiến lược cho chiến trường miền Nam.
Những năm tháng chiến tranh, Ngã ba Đồng Lộc là mục tiêu đánh phá ác liệt của không quân Mỹ. Hàng nghìn quả bom trút xuống nơi đây với mục đích cắt đứt tuyến giao thông huyết mạch. Nhưng sau mỗi đợt bom, những người thanh niên xung phong lại nhanh chóng có mặt. Họ san lấp hố bom, mở đường, dẫn xe qua trọng điểm và giữ cho mạch máu giao thông không bao giờ bị tắc nghẽn.
Trong đội hình ấy, Võ Thị Tần luôn là người đi đầu.
Là Tiểu đội trưởng, chị không chỉ chỉ huy công việc mà còn trực tiếp lao vào những nơi nguy hiểm nhất. Đồng đội nhớ về chị như một người chị cả giàu nghị lực, luôn bình tĩnh trước bom đạn, luôn động viên mọi người bằng nụ cười lạc quan và niềm tin mãnh liệt vào ngày đất nước thống nhất.
Bức thư chị gửi mẹ trước khi hy sinh đến nay vẫn khiến nhiều người xúc động. Trong từng dòng chữ là hình ảnh của một cô gái trẻ giàu tình yêu gia đình nhưng sẵn sàng đặt Tổ quốc lên trên hạnh phúc riêng. Không có những lời lẽ bi tráng, chỉ là sự bình dị của một người con tin rằng mình đang sống đúng với lý tưởng của tuổi trẻ.
Ngày 24/7/1968, trong một trận ném bom dữ dội, Võ Thị Tần cùng chín đồng đội của Tiểu đội 4 đã anh dũng hy sinh khi đang làm nhiệm vụ. Sự ra đi của mười cô gái thanh niên xung phong đã trở thành một biểu tượng sáng ngời của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, đất nước hòa bình và phát triển. Những con đường hôm nay đã rộng mở, xe cộ nối nhau xuôi ngược. Ít ai còn phải đối mặt với mưa bom, bão đạn như thế hệ đi trước. Nhưng mỗi lần trở về Ngã ba Đồng Lộc, đứng trước khu mộ của mười cô gái thanh niên xung phong, người ta vẫn lặng đi trước tuổi đời quá trẻ của họ.
Võ Thị Tần đã dừng lại ở tuổi 24, nhưng lý tưởng sống của chị chưa bao giờ khép lại. Đó là tinh thần dám nhận việc khó, dám hy sinh vì lợi ích chung, là trách nhiệm trước Tổ quốc và niềm tin mãnh liệt vào tương lai.
Đối với thế hệ trẻ hôm nay, tri ân Võ Thị Tần không chỉ là thắp một nén hương hay cúi đầu tưởng niệm. Sự tri ân ý nghĩa nhất là tiếp nối khát vọng cống hiến của chị bằng những việc làm cụ thể: học tập tốt hơn, lao động sáng tạo hơn, sống nhân ái hơn và sẵn sàng góp sức xây dựng đất nước.
Tuổi xuân của Võ Thị Tần đã hóa thành bất tử giữa Ngã ba Đồng Lộc. Và mỗi khi nhắc đến chị, người ta không chỉ nhớ về một nữ Tiểu đội trưởng quả cảm, mà còn nhớ về một thế hệ thanh niên Việt Nam đã lấy tuổi trẻ của mình để viết nên những trang sử hào hùng của dân tộc.



